Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.
tai vang lên giọng nói trầm thấp của anh: “Muộn rồi, ngủ đi.”
“Em trở về phòng ngủ.” Lâm Lệ khăng khăng muốn đứng dậy, đưa tay hất bàn tay để trên bụng mình ra.
Chu Hàn không để cô làm vậy, dùng sức kéo cô trở về, ngực dán vào lưng của cô, hai tay ôm hông của cô càng chặt hơn, tư thế hiện tại của hai người như là hai cây đũa dán chặt vào nhau trông mập mờ.
Giờ phút này anh giống như Trình Tường trước kia, đau đớn như vậy cô đã trải qua một lần, thật sự không có dũng cảm nếm thử lần thứ hai, nói cô yếu đuối cũng được, nhát gan cũng thế, cô chỉ muốn bảo vệ tốt bản thân mìn.
“Anh vẫn biết rõ ràng mình muốn cái gì, cho dù là sai lầm.” Chu Hàn nói, giọng nói chắc chắn, trước kia anh biết rõ không thể yêu Lăng Nhiễm, nhưng lại bất chấp để yêu, dù biết hiện tại vết thương chồng chất, anh cũng không có hối hận, bởi vì tất cả đều là lựa chọn của mình, hiện tại cho dù có biết là sai, anh cũng nhận, cho dù khó đối mặt nữa anh cũng đã đối mặt, bởi vì đây là trách nhiệm cảm anh, vì lựa chọn sai lầm hồi đó nên giờ phải chịu trách nhiệm, anh không có một câu oán hận. (BN:đọc đến đây mới khâm phục anh này quá )
Lâm Lệ đưa tay bật đèn trên đầu giường, cả gian phòng thoáng cái sáng lên, Chu Hàn giơ tay lên che mắt, lúc này mới thích ứng được, đến khi hạ tay xuống, cô đã xoay người lại nhìn thẳng anh.
“Anh thật biết anh muốn cái gì sao?” Lâm Lệ hỏi anh, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt của anh.
Chu Hàn cũng không trốn tránh, nhìn lại cô, vẻ mặt thản nhiên, “Ít nhất anh vẫn biết rõ anh chưa từng coi em là thế thân của Lăng Nhiễm.” Anh là từng vì yêu điên cuồng, trước kia vì Lăng Nhiễm vứt bỏ tất cả, nhưng giờ đã biết rõ bản chất của Lăng Nhiễm, anh còn nhớ mãi không quên cô ta, vậy thì anh chính là kẻ ngu xuẩn, đáng bị coi thường!
Lâm Lệ cười, nụ cười có chút châm chọc, “Nhưng lúc anh ôm tôi thì anh gọi tên cô ta.” Có lẽ những điều anh nói đều là hy vọng của anh, nhưng tiềm thức mới là thật, phản ứng bản năng nhất.
Chu Hàn sửng sốt, nhíu mày có chút không tin, nói chắc chắn, “Không thể nào.” Hoàn toàn không thể!
Lâm Lệ nhìn anh, nói:” Nhưng chính anh lúc đi ngủ đã gọi tên cô ta, anh còn hỏi cô ta tại sao, tại sao lại muốn bỏ anh? Tại sao lại muốn buông tha tình cảm của các người?”
“Chuyện khi nào, anh hoàn toàn không có ấn tượng!” Chu Hàn vẫn không thể tin, điều này sao có thể xảy ra!
Lâm Lệ cười có chút khổ sở: “Không lâu, chuyện mới có mấy ngày hôm trước.” Nếu như là một hai tháng trước, có lẽ cô sẽ không có phản ứng dữ như vậy, nhưng mà hiện tại, cũng chính là hiện tại, không biết từ lúc nào cô đã đặt anh ở trong lòng rồi, nếu không cũng sẽ không đau lòng như vậy.
Nhắc tới cũng thật là buồn cười, cô cho rằng đã trải qua chuyện của Trình Tường lúc trước cô sẽ không bao giờ có thể yêu được nữa, nhưng mà không nghĩ tới lại có thể yêu một người dễ dàng như vậy, chẳng qua là số cô thật đáng buồn trong lòng hai người đàn ông đều có một bóng dáng không thể xóa nhòa, chẳng qua lần trước là cô ngu xuẩn quá, còn lần này cô phải thông minh hơn chút mới được.
“Cho nên em mới dọn ra.”Giọng nói không phải là nghi vấn mà là khẳng định.
Lâm Lệ đẩy anh ra, ngồi dậy, quay lưng về phía anh chậm rãi mở miệng, nói: “Tôi đã từng có 10 năm nuôi tóc dài, cũng chính bởi vì Trình Tường nói thích nhìn thấy mái tóc dài của tôi, tôi biết anh ta nhìn mái tóc dài của tôi thì nhớ đến một người phụ nữ khác, nhưng khi đó tôi quá ngốc, ngây thơ cho rằng, chỉ cần thời gian đủ lâu, anh ta sẽ quên người kia đi, rồi anh ta sẽ từ từ yêu tôi, anh ta quả thực rất thương tôi, bởi vì tôi tham ăn, cho nên cố gắng đi học nấu nướng, tài nghệ của anh ta có thể sánh ngang với đầu bếp chuyện nghiệp. Chúng tôi đã ở bên nhau 10 năm, cũng từng có cãi nhau, nhưng anh ta vẫn bao dung tôi hết thảy, cho dù tôi tùy hứng cố ý gây sự, tất cả mọi người đều nói tôi có phúc, tìm được một người đàn ông yêu thương và cưng chiều tôi như vậy, thậm chí chính tôi cũng cảm thấy gặp được anh ta là do phúc khí tu luyện từ kiếp trước, nhưng cũng là bởi vì những điều này, ta đã quên, quên mất thật ra trong lòng anh ta vẫn còn hình bóng khác, một người khó mà quên được.”
Chu Hàn ở sau lưng cô cũng ngồi dậy, không nói gì, chỉ nhìn cô.
“Tôi cho rằng 10 năm đã đủ lâu, đủ để cho anh ta quên một người sau đó để yêu thương một người, nhưng thì ra đó là tình cảm khắc cốt ghi tâm, đã khắc lên xương máu, cho dù có thêm 10 năm nữa, cái loại tình yêu say đắm khắc sâu vào xương tủy không thể dứt bỏ, cho nên khi sự thật phơi bày, khi cái người từ tận đáy lòng anh ta xuất hiện, tất cả những yêu thương, bao dung, sủng nịch anh ta đối với tôi trước đó đều trở thành điều đáng buồn cười nhất, trở thành chuyện châm chọc nhất, bởi vì từ đầu đến cuối người anh ta yêu không phải là tôi, tôi chỉ là thế thân cho người ở trong lòng anh ta, chẳng qua chỉ là người thay thế khi người đó không ở bên anh ta, niềm an ủi khi anh ta cô đơn, có lẽ mười năm qua tôi đã thật sự đi vào trái tim của anh ra, nhưng vẫn không thể chạm đến đáy lòng anh ta.” Lâm Lệ vừa nói, vừa cười, châm chọc