Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
ính là hình ảnh đêm hôm đó anh ngủ mê man, vẻ mặt đau đớn gọi tên Lăng Nhiễm. Nước mắt không nhịn được nữa, như đập nước bị vỡ, Lâm Lệ che miệng, nghĩ muốn cố gắng ngăn chặn tiếng khóc của mình. Cô không muốn làm đứa nhỏ trong phòng hoảng sợ.
Chu Hàn nhìn cô, lửa giận kia bởi vì nước mắt của cô mà bị dập tắt không còn tăm hơi, cũng không tức giận nữa, nhìn bộ dạng cô khóc bất lực đến như thế, đáy lòng chỉ còn lại thương tiếc không thôi. Ánh mắt vốn nhiễm lửa giận bây giờ thoáng cái trở nên nhu hòa.
Lâm Lệ bất lực khóc, những hình ảnh kia giống như một bộ phim ngắn không ngừng xoay tròn trong tâm trí cô, uất ức tràn ra, che tay cố gắng cảnh báo chính mình: “Em không muốn, không muốn, mười năm là đủ rồi, em không bao giờ muốn là thế thân cho người khác, không cần nữa…”
Cuối cùng Chu Hàn nửa quỳ xuống mặt đất, đưa tay ôm cô vào lồng ngực, ôm chặt nói bên tai cô: “Em không phải, không phải…”
Lâm Lệ khóc, muốn thoát ra khỏi ngực anh, đưa tay đánh vào lưng anh, Chu Hàn không hề mảy may có ý định buông tay ra, vẫn cứ ôm cô thật chặt.
Cũng không biết khóc như vậy bao lâu, Chu Hàn phát hiện người trong ngực mình không giãy dụa nữa, âm thanh nức nở cũng chầm chậm biến mất, cúi đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện Lâm Lệ trong ngực khóc đã mê man ngủ không biết lúc nào rồi.
Đưa tay vén những sợi tóc vì nước mắt mà dính vào mặt cho cô lên, nhẹ tay vuốt ve mặt cô, lúc này mới ôm cô, đứng dậy ôm cô vào phòng nghỉ.
Khi đang ôm Lâm Lệ quay về phòng ngủ chính, trông thấy cửa phòng thằng bé đang khép hờ, mà thằng bé vốn đang ở trong phòng lúc này đang thò đầu ra nhìn anh, đôi mắt đen nhánh mở thật to, tầm mắt nhìn đến Lâm Lệ trong ngực anh, khuôn mặt nhỏ bé kia ẩn giấu không được lo lắng.
Chu Hàn dừng bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bé, vẻ mặt nghiêm khắc có chút nghiêm túc khiến người sợ hãi.
Thằng bé kia vô thức rụt đầu lại, một lúc lâu cuối cùng có chút lo lắng cho Lâm Lệ mà nhô đầu ra muốn nhìn tình hình một chút. Nhưng đúng lúc này nhìn thấy ánh mắt Chu Hàn lại giật mình, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩn ra.
Chu Hàn cứ ôm Lâm Lệ như vậy nhìn thằng bé, một lát sau mới mở miệng nói: “Tới đây mở cửa.”
Thằng bé sửng sốt, dường như không kịp phản ứng lời của anh, không tiêu hóa kịp nội dung ý nghĩa bên trong.
Thấy mãi nó không bước lên, Chu Hàn một lần nữa mở miệng: “Tới đây mở cửa.”
Lúc này thằng bé mới phản ứng kịp, xác nhận đúng là gọi nó đi qua, sợ hãi mở cửa phòng đi đến chỗ Chu Hàn, đứng cách xa anh một mét, chần chờ không dám tới.
Chu Hàn nhìn mắt bé, ra hiệu cho bé tới đây, lúc này đứa nhỏ mới yên tâm đi tới, đưa tay mở cửa ra.
Chu Hàn ôm Lâm Lệ đi vào, nhẹ nhàng thả cô lên trên giường, đưa tay cởi dép xuống, sau đó mới kéo chăn bông đắp cho cô.
Đợi làm xong tất cả, vừa đứng ở đầu giường một lúc quay lại chuẩn bị đi ra ngoài, cũng đúng lúc xoay lại thì nhìn thấy thằng bé kia với vẻ mặt lo lắng, muốn nhìn tình huống của Lâm Lệ trên giường. Nhưng thấy Chu Hàn quay lại, thân thể đột nhiên có chút cứng ngắc, lập tức đứng thẳng.
Chu Hàn nhìn bé, vừa định bước lên trước thì bé đã bỏ chạy, Chu Hàn còn chưa kịp phản ứng, người đã không thấy đâu, chỉ nghe phịch một tiếng, cửa phòng đã bị đóng lại.
Chu Hàn xoay người liếc nhìn Lâm Lệ trên giường, thấy cô chưa tỉnh lại, lúc này mới xoay người, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Đứng trước phòng của đứa nhỏ, Chu Hàn im lặng một lúc lâu, cuối cùng đưa tay gõ cửa.
Trong phòng một mảnh im lặng, nghe không ra một chút âm thanh gì.
Đợi một lúc sau, Chu Hàn vừa giơ tay lên gõ, trầm giọng nói: “Mở cửa.”
Sau đó đáp lại là một mảnh tĩnh lặng, khi Chu Hàn giơ tay chuẩn bị trực tiếp mở cửa đi vào phòng thì tay cầm cửa đã chuyển động, cửa phòng mở ra, thằng bé kia khẽ cắn môi nhìn anh, tay nhỏ bé nắm thật chặt một góc áo ngủ, biểu hiện căng thẳng và sợ hãi.
Chu Hàn nhìn nó, không đợi anh mở miệng, thằng bé kia giống như là lấy hết dũng khí ngẩng đầu hỏi anh: “ba là muốn đuổi con đi sao?”
Chu Hàn sửng sốt, nhìn sâu vào khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường kia, vẻ mặt có phần rung động.
Thằng bé cắn môi, bời vì có chút căng thẳng và sợ hãi nên cắn có chút mạnh, gần như cắn đến gần trắng bệch.
Chu Hàn khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi giơ tay lên, bàn tay đặt lên trên đầu đứa nhỏ, khẽ vuốt vuốt tóc bé, thanh âm trầm thấp hỏi: “Có đói bụng không?”
Đứa nhỏ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt kia có chút không chắc chắn.
Chu Hàn xoa đầu bé, hỏi lại lần nữa: “Đói bụng chưa?”
Đứa nhỏ vẫn chưa kịp phản ứng, chẳng qua là vô thức gật đầu, mắt nhìn chằm chằm Chu Hàn.
Chu Hàn cong cong môi, nở một nụ cười không rõ ràng, giọng nói có chút mất tự nhiên và cứng ngắc nói: “Ta đi nấu đồ ăn cho con.”
Trở lại vị trí ban đầu
Editor: Bỉ Ngạn
Beta: Violetin_08
Khi Lâm Lệ tỉnh lại lần nữa đã là nửa đêm, cả gian phòng đen như mực, nhưng có một bàn tay ngang hông nói cho cô giờ phút này người nằm bên cạnh không phải là Tiểu Bân mà là Chu Hàn.
Đưa tay muốn kéo bàn tay kia ra, bên