Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
c mặt phóng viên thì vụ tai tiếng lần trước đã dần lắng xuống rồi kết thúc, nghĩ như thế, hẳn là không có chuyện gì đáng phiền lòng mới phải.
Khom lưng nhặt tập giấy tờ bị Chu Hàn ném trên mặt đất, lần nữa thả lên trên bàn làm việc của Chu Hàn, lúc này mới đưa giấy tờ trong tay mình cho anh, “Chu tổng, đây là báo cáo tiến độ lần một của công trình bên Quảng Đông, anh xem một chút.”
Chu Hàn nhíu mày không nói chuyện, chỉ mặt lạnh gật đầu.
Để giấy tờ xuống rồi trợ lý Từ cũng không ra ngoài ngay lập tức, mà là nhìn Chu Hàn nhiều chuyện hỏi.”Chu tổng, anh không sao chứ, có phải gặp chuyện phiền phức gì không?”
Nghe vậy, Chu Hàn mắt lạnh quét qua anh ta, giọng nói không lớn nhưng âm trầm có chút đáng sợ, hỏi: “trợ lý Từ, hai ngày gần đây có phải cậu quá rảnh rỗi rồi không.”
Trợ lý Từ cười khan, có chút nịnh hót nói: “tôi đây không phải là quan tâm ông chủ thôi nha.” Nhìn nét mặt ngày càng âm trầm của Chu Hàn kia, trợ lý Từ anh đã lăn lộn ở trên xã hội này lâu như vậy, tự nhiên là biết chút quan sát sắc mặt, thấy tình huống không đúng, trợ lý Từ vội vàng chuyển đề tài, định bụng chuồn đi, nói: “tôi nhớ ra tôi còn phải gọi điện cho Vương tổng bên Thượng Hải, nếu Chu tổng không có việc gì thì tôi ra ngoài đã.” Nói xong cũng không đợi Chu Hàn trả lời, trực tiếp quay đầu vừa muốn đi ra.
Chu Hàn thấy anh ta muốn đi, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, mở miệng gọi anh ta lại: “chờ một chút.”
Trợ lý Từ dừng lại, quay đầu nhìn anh, hỏi: “Chu tổng còn có chuyện gì căn dặn.”
Chu Hàn có chút không được tự nhiên, ho nhẹ một tiếng, sau đó nhìn trợ lý Từ hỏi: “trợ lý Từ, có phải cậu có bạn gái không?”
Trợ lý Từ sửng sốt, gật đầu đáp, “vâng đúng ạ.” Trong lòng tính toán anh hỏi cái này làm cái gì?
Chu Hàn suy nghĩ một lúc, cuối cùng mở miệng hỏi: “Cái kia, cậu có biết lúc nào thì tự nhiên phụ nữ lại nổi cáu?”
Nghe vậy, trợ lý Từ sửng sốt, một lúc lâu mới kịp phản ứng, hóa ra là Chu Hàn anh hiện giờ là đang buồn bực vì phụ nữ a!
Một lúc lâu cũng không thấy anh trả lời, tâm tình Chu Hàn càng bực bội hơn, trầm mặt nói: “quên đi, cậu đi ra ngoài đi.” Nói xong đưa tay trực tiếp cầm tập tài liệu anh đặt lên trên bàn, lật xem.
Lúc này trợ lý Từ mới lấy lại tinh thần, nhịn cười, hỏi: “Chu tổng là bởi vì thư lý Lâm?”
Nghe tiếng, Chu Hàn nâng mắt liếc anh một cái, ánh mắt kia bén nhọn như đao.
Trợ lý Từ không nhìn thẳng vào ánh mắt kinh khủng có chút dọa người của anh, sau đó kéo cái ghế trước bàn làm việc của anh, ngồi xuống, bộ dạng giàu kinh nghiệm nói: “nói một chút, anh chọc thư ký Lâm ở đâu rồi, tại sao thư lý Lâm tức giận, tức giận thế nào?” Nghe thấy mùi vị tám chuyện, trợ lý Từ trở nên phấn khởi dị thường.
Chu Hàn quét anh ta một cái, trong lòng đột nhiên có chút hối hận hỏi anh ta cái vấn đề này, anh sớm phải biết trợ lý Từ thật ra còn nhiều chuyện hơn cả đàn bà!
Trợ lý Từ một khi đã phấn khởi liền trở nên có phần kiêu ngạo, thấy anh không đáp, liền thúc giục: “Nói a, anh không nói tôi làm sao biết là tại sao a?”
“Nếu tôi biết chọc tới cô ấy ở đâu, biết tại sao cô ấy tức giận thì tôi còn hỏi cậu làm cái gì?” Chu Hàn lạnh giọng nói, vẻ mặt lạnh lùng không nhìn ra chút thay đổi tâm tình nào.
“Cũng đúng.” Trợ lý Từ gật đầu, nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, sau đó đột nhiên nghĩ đến cái gì, ngẩng mạnh đầu nhìn Chu Hàn chằm chằm, nói: “tôi biết rồi, tôi biết vì sao tự nhiên thư ký Lâm lại tức giận rồi!”
Chu Hàn nhướng mày, nhìn hỏi anh: “Tại sao?”
Trợ lý Từ nghiêm trang nói, “mỗi tháng phụ nữ luôn luôn vài ngày như vậy .”
Chu Hàn cau mày, nhìn chằm chằm trợ lý Từ, một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng, “cậu nói là…”
“Nhất định thế!” Vẻ mặt trợ lý Từ chắc chắc, “mỗi tháng mà bạn tốt tới, bạn gái tôi luôn cãi nhau với tôi, tự nhiên nổi cáu lên, vào lúc này thân là đàn ông điều chúng ta có thể làm là quan tâm săn sóc, nấu một cốc ca cao nóng, chuẩn bị một túi nước ấm, như vậy có thể dịu bớt khó chịu của họ, tự nhiên có thể làm hòa hoãn tâm tình họ.”
Chu Hàn nhìn anh ta, vẻ mặt bán tín bán nghi dường như còn đang suy nghĩ cái gì.
Trong phòng Tiểu Bân, thẳng bé tựa vào lòng Lâm Lệ đọc truyện thiếu nhi, vẻ mặt nghiêm túc.
Lâm Lệ cúi đầu liếc nhìn nó, sau đó đưa tay xoa xoa đầu nó, thấp giọng nói: “Tiểu Bân, ngày mai dì đưa con lên lớp nhé.”
Nghe vậy, thằng bé trong lòng cứng đờ, một lúc lâu mới nói thật nhỏ: “con không muốn đi.”
Lâm Lệ buông nó ra, đưa tay nâng mặt nó lên, hỏi: “Tại sao?”
Thằng bé không nói chuyện, xoay người lui ra khỏi lòng Lâm Lệ, ngồi sang bên cạnh đưa lưng về phía cô, cúi đầu nghịch ngón tay mình.
“Có phải tiểu Bân sợ các bạn học nói gì?” Lâm Lệ hỏi, đưa tay xoay người nó lại.
Thằng bé vẫn cúi đầu, răng cắn môi
Lâm Lệ thò tay, một lần nữa nâng mặt nó lên, nhìn chăm chú vào mắt nó, nghiêm túc nói: “Tiểu Bân, có một số việc nếu như chúng ta không dũng dám đi đối mặt, như vậy chuyện này sẽ tồn tại vĩnh viễn, chúng ta có thể trốn tránh một thời gian ngắn, nhưng mà chúng ta không thể trốn tránh cả đời.”
Thằng bé nhìn cô, đôi mắt đen nhán