The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.

như thế, vô lực như thế.
Tay Chu Hàn nắm chặt bả vai của cô, đưa tay xoay người cô lại, này mới phát hiện thì ra là cô khóc, không biết lúc nào trên mặt đã giàn dụa nước mắt rồi.
Muốn lau nước mắt trên mặt cô, Chu Hàn nhìn vào ánh mắt của cô nói: “Anh không phải là anh ta.”
Lâm Lệ cũng nhìn anh, khóe miệng nhếch lên, đưa tay đẩy tay anh đang lau nước mắt xuống, khẽ gật đầu, chỉ nói: “Đúng, anh không phải là anh ta, nhưng anh và anh ta, đáy lòng có một người phụ nữ không thể nào quên, cho dù người đó từng làm tổn thương anh, cho dù anh cho rằng có thể đã quên mất người đó, nhưng sự thật chứng minh chỉ là lừa mình dối người, anh chẳng qua là giấu cô ta dưới đáy lòng mà thôi.”
Chu Hàn không nói chuyện, vẫn chỉ nhìn cô.
“Nếu như vậy thì hôm nay chúng ta sẽ nói rõ ràng, đời này tôi hận nhất chính là làm thế thân cho người khác, cho nên dù anh cố ý hay là vô ý tôi đều không thể chấp nhận, tôi nghĩ chúng ta nên trở lại vị trí ban đầu, đừng khiến cho mối quan hệ trở nên phức tạp, chúng ta sẽ vẫn duy trì mối quan hệ hợp tác vợ chồng, tôi sẽ phối hợp cùng anh đối phó với cha mẹ, anh cũng phối hơp với tôi đối phó với cha mẹ tôi, quan hệ đơn giản, không nên trộn lẫn tình cảm, bởi vì chúng ta không đủ sức.”
Chu Hàn nhìn cô, nhìn chằm chằm, hồi lâu sau mới chậm rãi mở miệng, ánh mắt không rời khỏi người cô, hỏi lại: “Đây là điều em muốn?”
“Đúng” Lâm Lệ không do dự gật đầu, đây không phải là điều cô muốn, nhưng với cô đây lại là điều tốt nhất.
Chu Hàn không nói nữa, chẳng qua là nhìn cô, mím môi thật chặt, hai tay nắm chăn thật chặt, phía trên mu bàn tay còn nhô ra gân xanh, giống như là trong lòng đang đè nén sự kích động, nhìn có chút dọa người.
Lâm Lệ cũng không có nói nữa, chỉ nhìn anh, rồi vén chăn xoay người xuống giường,lúc đi đến cửa, chóp mũi không khỏi thấy chua xót, thật khó chịu cô chỉ muốn khóc, lồng ngực cũng thấy đau, cảm giác như vậy thật đáng ghét, cô thật sự không thích.
Chu Hàn nhìn cô rời khỏi phòng, nhìn bóng dáng cô biến mất trong tầm mắt của anh, trong nháy mắt cửa phòng mở ra rồi được đóng lại, Chu Hàn xoay người đánh một đấm lên tường, trong ngực có loại tức giận khó mà tiêu tan.
Lâm Lệ đứng ở cửa, nghe thấy tiếng động trong phòng, cắn răng ngẩng đầu, ép nước mắt xuống, hít một hơi thật sau, lúc này mới bước chân rời đi.
Từ sau cuộc nói chuyện đêm hôm đó, Lâm Lệ cùng Chu Hàn dường như có một sự ngăn cách vô hình, hai người rõ ràng ở cùng một mái nhà, lúc làm việc thậm chí chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng số lần hai người đối mặt thật ít ỏi, Lâm Lệ tránh, Chu Hàn cũng tránh.
Tựa vào bàn làm việc, Lâm Lệ giơ tay ấn lấy huyệt Thái dương, có chút đau đầu, như là kim châm vậy.
Cửa thang máy mở ra, trợ lý Từ hấp tấp đi vào, như là chạy thẳng vào phòng làm việc của Chu Hàn, Lâm Lệ đi làm trở lại, cô phát hiện ra công việc của trợ lý Từ dường như bận rộn hơn so với trước đây, còn về phần tại sao Lâm Lệ lại chú ý tới, đó là bởi vì trợ lý Từ trực tiếp ôm đồm rất nhiều công việc của cô, có đôi khi anh ta phải tự tay đi photo tập tài liệu nào đó.
Lâm Lệ vô thức hiểu được đây là vì Chu Hàn cố ý tránh mặt cô, cho nên mỗi lần thấy bộ dạng vội vàng của trợ lý Từ như vậy trong lòng không khỏi có chút áy náy, cho nên thấy trợ lý Từ đi ra từ phòng làm việc của Chu Hàn, trên tay còn ôm một đống tài liệu ra khiến cho người ta có chút sợ hãi, Lâm Lệ vội gọi anh ta lại, “trợ lý Từ, có cái gì cần tôi hỗ trợ không?”
Trợ lý Từ nhìn cô một cái, nhỏ giọng nói thầm, “Vốn chính là chuyện của cô.”
Giọng của anh ta quá nhỏ, Lâm Lệ không có nghe được tiếng gì, “Cái gì?”
Trợ lý Từ cười khổ một cái, lắc đầu chỉ nói không có gì, ai khiến anh nói lung tung, hiện đang hối hận cũng không có thuốc hối hận rồi!
Lúc xoay người chuẩn bị đi, đột nhiên nhớ tới cái gì, lại xoay đầu nhìn Lâm Lệ, hỏi: “thư ký Lâm, cô thật sự muốn hỗ trợ sao?’
Lâm Lệ gật đầu, đưa tay chuẩn bị đón lấy văn kiện trong tay anh, lại bị trợ lý Từ giơ tay làm dấu dừng lại, chỉ nghe thấy anh ta nói: “thư ký Lâm, nếu cô thật sự muốn giúp, thì cô đừng cãi nhau với Chu tổng nữa, nhanh chóng làm hòa đi, tôi có cả tá việc phải làm, cứ hành hạ như thế, ngay cả thời gian hẹn hò bạn gái cũng không có, tôi nào biết cô không uống ca cao nóng !”
Lâm Lệ sửng sốt, ca cao nóng… Đột nhiên nhớ ra cái gì đó, thì ra là chuyện ‘bạn tốt’ đêm hôm đó là như vậy, sau khi hiểu được thì chuyển sang tức giận liếc trắng anh ta, trong lòng một chút áy náy kia cũng không còn, xoay người trực tiếp đi về vị trí của mình.
Trợ lý Từ thấy thấy thế, cuối cùng đành gãi đầu ôm lấy tập tài liệu đi thẳng xuống lầu lần nữa.
Nhức đầu kéo dài cho đến khi tan làm cũng không có chuyển biến tốt, đầu đau sợ là dấu hiệu của bị cảm cúm, giơ tay lên nhìn đồng hồ, xác định nếu hiện tại mình không đi nhà trẻ đón thằng bé thì sẽ muộn, cũng chẳng quan tâm đến đau đầu, trực tiếp thu thập đồ đạc rồi vội vàng tan sở.
Khi xe đến nhà trẻ đúng lúc chuông tan học vang lên, phụ huynh đứng đầy cửa để đón con cái, sau tiếng chuông vang lên thì cổng lớn nhà trẻ