Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

n ngủ thiếp đi. Đợi lúc Chu Hàn ôm cô cầm thuốc đi ra khỏi bệnh viện chuẩn bị về nhà, bị gió lạnh thổi qua khiến Lâm Lệ rùng mình một cái liền tỉnh lại. Lại phát hiện chính mình đang được Chu Hàn ôm, liễn vỗ vai anh: “Thả em xuống, em tự đi.”
Chu Hàn chỉ nhìn cô, không nói chuyện, dĩ nhiên cũng không có buông tay.
Lâm Lệ chỉ có thể mặc anh ôm, biết người đàn ông này bá đạo, căn bản sẽ không nghe lời cô.
Cứ giằng co như thế, lúc hai người trở về nhà đã rạng sáng. Chỉ là có chút ngoài ý muốn thấy đứa bé vẫn chưa đi ngủ, nghe thấy tiếng động liền mặc đồ ngủ chạy ra ngoài, sau đó một tay ôm chặt Lâm Lệ, đầu tựa vào bụng cô, nói: “dì, con còn tưởng rằng dì không cần con nữa…”
Lâm Lệ cũng đau lòng ôm bé, vội vàng an ủi: “Sẽ không, dì sẽ không không cần con.”
Thằng bé ôm Lâm Lệ một lúc lâu, lúc này mới buông cô ra, nhìn cô hỏi: “Đi khám bác sĩ rồi, dì có thấy thoải mái chút ít không?”
Lâm Lệ gật đầu: “Ừ, dì không sao rồi.”
Không đợi bé mở miệng, Chu Hàn trực tiếp nhìn bé có chút không đồng ý nói: “nhanh vào phòng ngủ.”
Nghe vậy, thân thể thằng bé đứng thẳng lên, vẫn còn có chút sợ Chu Hàn, chỉ gật đầu, xoay người chạy về phòng của mình.
Đợi bé về phòng, Lâm Lệ xoay người liếc nhìn Chu Hàn, có chút bất đắc dĩ, sau đó chỉ than nhẹ nói: “Anh đừng hung dữ với nó như vậy.” Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi.”
Chu Hàn cũng không nói chuyện, chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, cũng không nói thêm gì, cầm đơn thuốc bệnh viện kê vào phòng bếp, không đầy một lát liền bưng chén nước pha thuốc cho cô uống, nói: “Uống thuốc đi.”
Lâm Lệ đưa tay nhận lấy, có chút khách khí: “Cảm ơn.” Giọng nói mang theo cố ý xa cách.



Cuộc điện thoại lạ


Editor: Tiểu Ly
Beta: Violetin_08


Uống thuốc rồi ngủ một giấc, sáng hôm sau khi thức dậy Lâm Lệ thấy đầu khá hơn nhiều so với tối qua, nhưng mà, biểu hiện của cảm cúm lại rõ ràng hơn, ho khan, nghẹt mũi hôm qua không thấy xuất hiện thì sáng hôm nay biểu hiện hết ra ngoài.
Rửa mặt xong Lâm Lệ thay quần áo bước ra khỏi phòng ngủ, trong phòng ăn Chu Hàn đã chuẩn bị xong bữa sáng, Tiểu Bân cũng đã thay xong quần áo đang ngồi trên ghế ăn bữa sáng, bên cạnh đã có sẵn cặp sách, dáng vẻ như là có thể đi bất cứ lúc nào.
Chu Hàn làm bữa sáng cũng không có gì là lạ, trước đây đã xuống bếp vài lần, chỉ là điều khiến Lâm Lệ hơi kinh ngạc là anh làm được bữa sáng kiểu Trung Quốc, vì mấy lần trước Chu Hàn đều làm bánh mì thêm trứng trần nước sôi và thịt hun khói, hôm nay lại thấy có cháo trắng và chút thức ăn, thực là có chút ngoài ý muốn.
“ Này, những cái này đều là anh làm?” Lâm Lệ kinh ngạc chỉ vào bữa sáng trên bàn mà nói, nếu anh nói là mua ngoài cô nhất định sẽ tin tưởng.
“Dì” Thằng bé ở bên nhỏ giọng gọi cô. Từ sau chuyện kia nỗi sợ hãi của Tiểu Bân đối với Chu Hàn đã khác trước. Trước kia mặc dù sợ Chu Hàn nhưng trong nội tâm vẫn rất yêu quý Chu Hàn vì anh là người thân duy nhất của bé. Nhưng lần trước trong thư phòng, Chu Hàn to tiếng nói với Lâm Lệ rằng Tiểu Bân không phải con trai của anh vô tình bị Tiểu Bân nghe thấy, lời nói đó đã khắc sâu vào nội tâm của bé vì vậy tình cảm của bé với Chu Hàn cũng liền thay đổi chỉ đơn thuần còn lại sự sợ hãi, sợ sệt.
Lâm Lệ lấy tay xoa xoa đầu bé, cười cười với nó: “không có việc gì.” Thật ra như thế cũng tốt, để hai người tiếp xúc càng nhiều mới có thể thúc đẩy tình cảm.
Qua bản báo cáo giám định thân phận ruột thịt giả lần trước có thể thấy Chu Hàn chưa từng có ý nghĩ không cần đứa nhỏ, cho dù đối mặt với Tiểu Bân anh có áp lực rất lớn, nhưng anh cũng chưa từng đuổi nó đi không phải sao? Thật ra, dưới lớp vỏ mạnh mẽ nghiêm túc kia, anh có một trái tim rất dịu dàng và tốt bụng.
Tiểu Bân không có cách nào khác, chỉ đành gật gật đầu.
Tuy rằng đầu đã bớt đau, người cũng không còn vô lực như đêm qua nhưng nghẹt mũi và ho khan vẫn khiến cô khó chịu. Uống thuốc xong, hình như là thuốc có tác dụng an thần, uống xong không bao lâu liền buồn ngủ vô cùng, cuối cùng không chịu được cơn buồn ngủ, cô trở về phòng tiếp tục ngủ.
Giữa trưa, Lâm Lệ bị tiếng điện thoại đánh thức. Mơ màng tỉnh lại, khi cầm điệu thoại nói chuyện thì thần trí có chút mơ hồ: “alo…” Giọng nói yếu ớt nghe không hề có sức lực.
“Làm sao vậy, người lại không thoải mái” Chu Hàn ở bên kia điện thoại hỏi, giọng điệu nghe ra có chút lo lắng.
Lâm Lệ ngáp một cái, lúc này tinh thần mới chậm rãi tỉnh táo, cầm điện thoại ra xa nhìn xuống màn hình, có chút bất ngờ khi thấy Chu Hàn gọi, cho rằng Chu Hàn có việc, hỏi : “anh để quên công văn ở nhà sao?”
Bỏ qua câu hỏi của cô, Chu Hàn lặp lại câu hỏi: “Anh đang hỏi em có phải thân thể không thoải mái?”
“Không có việc gì, vừa mới ngủ dậy, cảm giác tốt hơn nhiều” Lâm Lệ dựa vào cảm giác trả lời.
Nghe cô nói vậy, Chu Hàn ở bên kia điện thoại nhẹ giọng đáp một tiếng “ừ.”
“Anh có việc?” Lâm Lệ hỏi lại.
Bên kia điện thoại Chu Hàn mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, chỉ nghe thấy anh nói: “Trong nồi còn chút cháo, em hâm lại cho