Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
phủ lên trán, tránh ánh mắt của anh, chỉ nói: “Không cần đâu, không có chuyện gì.” Vừa nói vừa đổi dép đi vào nhà.
Để cặp của Tiểu Bân lên trên ghế sa lon, cúi đầu hỏi bé: “Tiểu Bân, buổi tối muốn ăn gì?”
Bé không trả lời, chỉ có chút lo lắng hỏi: “Dì, dì ngã bệnh sao?”
Lâm Lệ cười nhạt lắc đầu, “Không có a, dì không có chuyện gì.”
“Cơm tối để anh làm cho, em về phòng nghỉ ngơi sớm đi.” Bên cạnh Chu Hàn mở miệng nói, trực tiếp cởi áo khoác ném lên sa lon, sau đó đi vào bếp.
Thấy thế Lâm Lệ cũng không nói thêm gì, chỉ sờ sờ thằng bé nói: “Dì hơi mệt, trở về phòng nghỉ ngơi một lát.”
Bé ngoan ngoãn gật đầu cũng không nói gì.
Đến viện thăm bệnh
Editor: Tigon
Beta: Violetin_08
Không biết là do tâm trạng hay bởi vì vừa mới bị đập vào trán, Lâm Lệ cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người đều mỏi mệt. Nằm trên giường không bao lâu thì cô đã ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ lại không hề yên ổn.
Dù mắt đã nhắm nhưng Lâm Lệ lại rơi vào thế giới trong mộng. Cô mơ thấy thời gian trước đây khi cô và Trình Tường ở bên nhau, còn có cảnh hai người làm đám cưới, từng hình ảnh đó như một đoạn phim vụt qua đầu cô, cuối cùng cô mơ thấycảnh trước thang máy chiều nay mẹ Trình Tường quỳ xuống cầu xin cô đến bệnh viện thăm Trình Tường.
Cứ như cái đĩa phim, lặp lại hết lần này đến lần khác, chiếu đi chiếu lại dáng vẻ khóc lóc cầu xin của bà ta.
Nỗi bất an và khó chịu trong lòng khiến Lâm Lệ phải mạnh mẽ mở mắt ra, cô thở hổn hển, hô hấp có chút dồn dập.
Vẫn quay lưng về phía anh, Lâm Lệ lặng lẽ mở mắt ra, không nói gì, một lát sau lại nhắm mắt lại.
Chu Hàn cũng không nói thêm lời nào nữa, ngồi bên giường một lát rồi đứng dậy cầm đồ rời đi.
Cả buổi tối Lâm Lệ ở trong tình trạng mê man, chính bản thân cô cũng không biết rốt cuộc mình đang ngủ hay không. Suốt đêm mộng mị không dứt, nói là mộng thì không đúng, chính xác hơn đó là những hồi ức đã qua của cô và Trình Tường trước kia.
Những đoạn ký ức ngắn ngủi đó không ngừng hiện lên và hành hạ tâm trí cô. Cô buộc bản thân không suy nghĩ về chúng, thế nhưng không hiểu sao chẳng thể nào áp chế được những mẩu ký ức liên tục nảy ra đó.
Sáng, chưa đến 6 giờ cô đã tỉnh lại, nằm ì trên giường trừng mắt nhìn trần nhà một lúc lâu rồi mới tung mình dậy.
Những cảm xúc buồn bực kéo dài từ hôm qua đến giờ không hề tiêu tán một xíu nào, ngược lại lại càng trở nên nặng nề hơn.
Cô bước vào phòng tắm, dùng nước lạnh tấp vào mặt. Cái lạnh như băng này kích thích mọi giác quan của cô, nhưng lại không thể làm tiêu tan sự buồn phiền trong lòng cô.
Nhìn khuôn mặt đẫm nước trong tấm gương, Lâm Lệ chỉ cảm thấy có chút mệt mỏi.
Chu Hàn nhìn người bên ngoài qua cánh cửa văn phòng mở toang như thường lệ. Lâm Lệ có vẻ quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức dường như mỗi phút giây đều đang hoảng hốt.
Anh tìm được camera giám sát cửa tháng máy tầng một trong phòng bảo vệ, nhìn vào đó nhận ra được người đến tìm Lâm Lệ mà trợ lý Từ nói chính là người anh và Lâm Lệ từng gặp ở sân bay – mẹ Trình Tường.
Cảm giác khó chịu bỗng trào lên trong lòng, vì phản ứng của cô như thế, anh không hiểu được nó có nghĩa là gì, lẽ nào đến bây giờ trong lòng cô còn chưa dứt bỏ được người đàn ông kia, cho nên mới không muốn tiếp nhận tình cảm của anh sao?
Anh không biết, có một số việc dần trở nên không chắc chắn.
Nhưng có một điều chắc như đinh đóng cột, hai ngày nay thời gian anh bí mật quan sát cô còn nhiều hơn cả thời gian anh dành để xử lý công việc.
Thật sự có chút ngoài ý muốn, lại không biết rốt cuộc là tốt hay xấu.
Đang thất thần thì bỗng có tiếng gõ cửa phòng, lấy lại tinh thần, nâng mắt nhìn, chỉ thấy Lâm Lệ đang đứng ở cửa nhìn anh.
Bốn mắt chạm nhau, Chu Hàn khẽ mấp máy môi, nói: “Vào đi.”
Lâm Lệ đi tới, đứng trước mặt anh, nói rõ ràng rành mạch: “Tôi muốn xin nghỉ.”
Chu Hàn nhìn cô: “Lý do?”
“Có việc.” Lâm Lệ đáp ngắn gọn giống như anh.
“Chuyện gì vậy?” Chu Hàn kiên quyết hỏi, đáy lòng anh có dự cảm, rằng việc này nhất định có liên quan tới tên đàn ông kia, mà dự cảm này khiến tâm trạng vốn đang buồn bực của anh thoáng cái càng trở nên nóng nảy.
Lâm Lệ cắn cắn môi, ngoảnh đầu sang phía khác: “Tôi không muốn nói.”
Chu Hàn không hỏi thêm nữa, nhìn cô, gật đầu coi như là đồng ý.
Lâm Lệ đứng bên ngoài phòng bệnh, tay đã đưa lên nhưng vẫn ngần ngại không gõ cửa.
Lúc cô vừa đến bệnh viện, mẹ của Trình Tường đã nói chuyện với cô rất lâu dưới lầu. Bà ta dường như tiều tụy đi nhiều so với lần gặp trước, mấy ngày thôi mà mái tóc đã bạc hơn nửa.
Bà Trình nói cho cô biết, bệnh của Trình Tường không thể kéo dài thêm được nữa. Vì anh không phối hợp điều trị nên tế bào ung thư đã lan rất nhanh, nếu thật cắt bỏ thì ngay cả tính mạng cũng gặp nguy hiểm.
Lâm Lệ xoay người, dựa lưng vào tường, vì căng thẳng nên lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.
Nhắm mắt lại không biết bao lâu, mặc dù cô vẫn không thể quên được những điều trong quá khứ, thậm chí hai ngày nay những hồi ức đó còn