Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

tay nâng mặt cô lên, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt chống lại ánh mắt cô, tầm mắt nhìn vào tầm mắt cô nói: “Chúng ta có thể đừng sống mệt mỏi thế này hay không?” Hai người anh tránh cô, cô tránh anh không phải là mệt mỏi sao?
Lâm Lệ nhìn anh, khóe miệng nhếch lên, nếu như như vậy có thể làm cho mình không bị thương, thì tại sao lại không.
Chu Hàn nhìn cô hồi lâu, cuối cùng buông cô ra, nhưng mà vẻ mặt nếu như dùng một từ để miêu tả thì chính là băng giá.
Cũng không biết là do nhiệt độ hay là gì khác, nhiệt độ của phòng làm việc dường như giảm đi rất nhiều, lạnh buốt.
Chu Hàn xoay người, lần nữa quay trở về bàn làm việc, không có nhìn cô, nét mặt không chút thay đổi nói: “Đi ra ngoài đi.”
Lâm Lệ nhìn anh, há miệng, cuối cùng cũng không nói gì, xoay người chuẩn bị ra khỏi phòng làm việc.
Khi đưa tay chuẩn bị đóng cửa lại chỉ nghe thấy Chu Hàn ở phía sau lớn tiếng nói : “Mở cửa ra!”
Tay đang nắm cửa dừng lại, một giây, hai giây, cuối cùng thu hồi, không có quay đầu, trực tiếp ra khỏi phòng làm việc.
Chu Hàn ở trong phòng làm việc phía sau nhìn theo cô, nhìn cô lần nữa ngồi xuống, đáy lòng tức giận chậm rãi tăng lên, thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm vào ly cà phê cô vừa bưng vào.
Ra khỏi phòng làm việc của Chu Hàn, tâm tư Lâm Lệ có chút hoảng hốt, cho đến lúc tan việc mới chậm rãi hồi phục tinh thần, liếc nhìn thời gian trên máy vi tính, lúc này mới có chút bối rối thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi đón đứa nhỏ.
Chỉ là điều khiến Lâm Lệ có hơi bất ngờ đó là, lúc cô đi thang máy, vừa xuống tới lầu dưới, lúc cửa mở ra thì thấy mẹ Trình Tường đứng trước thang máy.
Mẹ Trình cũng nhìn thấy cô, vừa mới chuẩn bị bước vào liền lui ra, có chút mừng rỡ nhìn Lâm Lệ gọi: “Lâm Lệ.”
Lâm Lệ ngẩn người, hồi phục lại tinh thần, chỉ gật đầu: “Bà Trình, thật trùng hợp.” Giọng nói khách khí mà xa cách.
Mẹ Trình cũng gật đầu, tiến lên muốn kéo tay Lâm Lệ, lại bị cô tránh ra, đang lúc muốn mở miệng nói gì thì bị Lâm Lệ đoạt nói trước.
“Tôi còn có chuyện, đi trước.” Nói xong Lâm Lệ đi lướt qua bà, chuẩn bị đi tới bãi đậu xe.
Thấy cô muốn đi, mẹ Trình vội vàng mở miệng, “Chờ một chút, Lâm Lệ.”
“Còn có việc gì sao?” Lâm Lệ hỏi, giọng nói lạnh lùng không có tình cảm.
Mẹ Trình vội vàng đi lên, đứng trước mặt Lâm Lệ nói: “Lâm Lệ, chúng ta nói chuyện một lúc được không?”
“Tôi cảm thấy tôi và bà Trình không có chuyện gì để nói cả.” Lâm Lệ trực tiếp nói thẳng không hề uyển chuyển.
Mẹ Trình hình như thật sự có chuyện quan trọng, cũng không để ý tới việc Lâm Lệ không có thiện ý, ngược lại có chút vội vàng nói: “Là về chuyện của Trình Tường.”
Lâm Lệ nhìn bà, chân mày khẽ cau lại, cô cảm thấy có chút kỳ quái, rõ ràng bình thường giọng nói của mẹ Trình luôn là khinh người nay làm sao lại trở nên có chút không giống đây?
Thấy cô không nói chuyện, mẹ Trình hiểu lầm rằng cô còn chưa dứt tình với Trình Tường, có chút vui mừng vội vàng nói tiếp: “Lâm Lệ, là như vậy, cháu theo ta đi thăm Trình Tường một chút được không? Trình Tường nó…”
Lâm Lệ cắt đứt lời bà, “Chuyện của tôi và Trình Tường đã qua rồi, hiện tại anh ta đối với tôi mà nói chính là một người xa lạ, tôi không muốn nghe bất cứ tin tức gì về anh ta nữa.” Cô sẽ không có thừa tinh lực và thời gian cho một người xa lạ nữa, mười năm đã quá đủ rồi, hiện tại cô không muốn lãng phí chút nào nữa.
Giơ tay lên nhìn đồng hồ, xác định nếu giờ còn không đi cô sẽ gặp phải giờ cao điểm, đoán chừng sẽ bị kẹt xe trên đường.
Nhìn bà một cái, chỉ nói: “Tôi đang vội, đi trước.” Vừa nói vừa bước về phía trước muốn đi khỏi.
“Lâm Lệ, Trình Tường ngã bệnh rồi!” Mẹ Trình hướng về bóng lưng Lâm Lệ hô lên, giọng nói rất cấp bách.
Nghe vậy, Lâm Lệ bỗng nhiên dừng lại, xoay đầu nhìn mẹ Trình.
“Trình Tường ngã bệnh rồi, hiện tại nó không muốn tiếp nhận trị liệu, cả người cam chịu, ai nói cũng không nghe.” Mẹ Trình vừa nói, nước mắt có chút không nhịn được rơi xuống, “bác thật sự không có cách nào rồi, cho nên mới nghĩ đến van cầu cháu, Lâm Lệ, nó nghe lời cháu, cháu đi thăm nó một chút, khuyên nhủ nó, có được hay không?” Nhìn Lâm Lệ, giọng nói kia giống như khẩn cầu.
Đáng thương thay cho tấm lòng của cha mẹ, cho dù bình thường là một người bá đạo, gặp chuyện của con mình, thì cho dù có mạnh mẽ đi nữa cũng phải thỏa hiệp, coi như là khẩn cầu cũng chỉ vì muốn tốt cho con cái mình.
Lâm Lệ có chút phản ứng không kịp, phải nói là có chút khó tin, nhìn chằm chằm mẹ Trình, “Bác, bác nói là Trình Tường ngã bệnh rồi?”
Mẹ Trình gật đầu, sự thật này bà cũng không muốn tiếp nhận, nhưng là có không muốn cũng không có cách nào, sự thật là như vậy.
Nước mắt theo gương mặt bà rơi xuống, Lâm Lệ nhìn kỹ người phụ nữ trước mắt này mới phát hiện, bình thường bà chú trọng nhất là bề ngoài, lúc này mới bao lâu không gặp, cả người đã tiều tụy nhiều như vậy, đầu tóc vốn được chăm chút gọn gàng giờ đều trở nên tán loạn, bề ngoài nhìn vốn mạnh mẽ, bây giờ nhìn lại thấy đặc biệt nhu nhược và bất lực.
“Lâm Lệ, bác biết trước kia thật sự có nhiều chuyện c