Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
vung quả đấm hướng tới Lâm Lệ, chỉ là quả đấm kia đang hướng vào đầu Lâm Lệ, ở giữa không trung liền bị người ta chặn lại.
Trong nháy mắt Lâm Lệ đúng là bị làm cho kinh hãi, cứ nghĩ rằng quả đấm kia nhất định sẽ nện xuống mặt mình, cho nên khi quả đấm kia bị người ta chặn lại, thật đúng là có chút sững sờ, quay đầu nhìn lại, không nghĩ rằng lại là người quen.
Diệp Tử Ôn cười cười nhìn cô “Không sao chứ?”
Lúc này Lâm Lệ mới định thần lại, gật đầu, cô có chút ấn tượng với người đàn ông này, biết anh ta chính là bạn của Chu Hàn và Tô Dịch Thừa.
Diệp Tử Ôn gật đầu, quay lại nhìn Bưu ca kia nói: “Người anh em, sao lại ra tay đánh phụ nữ chứ.”
“Con mẹ nó mày chui từ đâu ra, dám quản chuyện của bố mày!” Tay của Bưu ca bị Diệp Tử Ôn bắt được liền quát anh, tay muốn thoát ra nhưng làm thế nào cũng không thoát được.
Trên mặt Diệp Tử Ôn trước sau vẫn nở nụ cười, một tay dùng sức trực tiếp vặn tay của tên kia lại, vừa cười vừa nói: “Cũng nói cho anh biết, tôi vừa ra khỏi bộ đội, thật lâu không luyện tay, tay thật sự cũng rất ngứa.”
Bưu ca kia bị Diệp Tử Ôn bắt được nói: “Buông tay ra, tay sắp gẫy …”
Diệp Tử Ôn cười lạnh, một tay dùng sức đẩy anh ta ra xa.
Tên kia đứng không vững suýt chút nữa ngã xuống đất, tự biết mình không phải là đối thủ của Diệp Tử Ôn, cũng không dám dây dưa nữa, chỉ mắng lại một câu: “Mẹ nó, coi như hôm nay ông mày xui xẻo.” Vừa nói vừa đi đến xe mình.
Thấy anh ta muốn đi, Lâm Lệ liền gọi lại, “Chờ một chút.”
“Cô còn muốn gì nữa!” Bưa ca kia có phần mất kiên nhẫn, nhưng kiêng kị Diệp Tử Ôn đang đứng một bên.
Lâm Lệ vào trong xe lấy ví tiền, lấy ra 200 tệ đưa cho anh ta, “Phí sửa xe.”
Bưa ca kia cũng không dám nói thêm cái gì, chỉ hừ lạnh cầm tiền rồi trực tiếp lên xe.
Lâm Lệ xoay người, nói với Diệp Tử Ôn: “Cảm ơn anh.”
Diệp Tử Ôn cũng không khách khí, trực tiếp nói: “Nếu muốn cảm ơn tôi liền bảo Chu Hàn mời cơm tôi đi.”
Lâm Lệ gượng cười gật đầu, lúc này điện thoại để trong xe vang lên, là cô giáo Trần ở nhà trẻ gọi đến, thấy cô lâu không đến đón thằng bé nên gọi đến hỏi cô.
Lâm Lệ vội vàng trả lời, nói cô giáo Trần trông Tiểu Bân một lát, cô lập tức đến ngay.
Cúp điện thoại xoay người cười xin lỗi Diệp Tử Ôn: “Tôi còn chút việc phải đi trước, cám ơn anh.”
Diệp Tử Ôn gật đầu nhìn trán cô nói: “Trán cô có cần phải đi bệnh viện khám một chút không?”
Lâm Lệ đưa tay sờ sờ cười nói: “Không sao.” Nói xong liền lên xe, lái đi.
Nhìn xe cô đi xa, Diệp Tử Ôn lấy điện thoại từ trong túi ra, tranh công gọi điện thoại cho người nào đó.
Điện thoại rất nhanh được tiếp, nhưng mà dường như tâm tình người nào đó bên kia không được tốt lắm, giọng điệu có phần hằn học: “Chuyện gì?”
“Wow, ăn hỏa dược, hóa khí (*) lớn như vậy.”
(hỏa dược: thuốc nổ, hỏa khí: tức giận)
“Đừng nói nhảm, có rắm mau thả.” Chu Hàn không khách khí nói.
Diệp Tử Ôn cũng không tức giận, cười hì hì nói: “Chu Hàn, lúc nào mời mình đi ăn cơm đi, hôm nay mình giúp bà xã của cậu, nói như thế nào cậu cũng phải mời mình một bữa cơm a.”
Nghe vậy bên kia Chu Hàn có chút vội vàng hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
“Bà xã của cậu lái xe đụng phải người, người kia công phu sư tử ngoạm muốn lừa gạt, nói không được liền muốn đánh người chứ sao.” Diệp Tử Ôn có chút không thèm để ý nói.
“Cô ấy không sao chứ?”
“Không có chuyện gì, nhưng mà mình nhìn thấy trán cô ấy hơi sưng.” Diệp Tử Ôn vừa nói, muốn mượn cơ hội đòi Chu Hàn một bữa, “Như thế nào, lúc nào đó đi ra ngoài…”
Lời còn chưa nói hết, điện thoại bên kia đã truyền đến tiếng cúp máy.
Nhình chằm chằm màn hình điện thoại một lúc lâu, Diệp Tử Ôn có chút không nhịn được bùng nổ: “u, dựa vào, cậu có cần phải cúp nhanh như vậy không!” (VL: khổ a, ko ai thèm mời anh cả!)
Khi Lâm Lệ lái xe về đến nhà còn có chút hoảng hốt, xe dừng trong ga-ra một lúc lâu nhưng vẫn chưa mở cửa xuống, cho đến khi Tiểu Bân bên cạnh cô gọi thì cô mới hồi phục lại tinh thần.
Cười cười xin lỗi bé, có chút vô lực nói: “Chúng ta lên đi.”
Thằng bé kia nhìn chằm chằm cô, bởi vì hoàn cảnh lúc nhỏ, Tiểu Bân đã sớm học được cách quan sát nét mặt, nhìn chằm chằm Lâm Lệ hỏi: “Dì, dì không vui sao?”
Lâm Lệ ngẩn người, đưa tay sờ sờ đầu bé, lắc đầu nói: “Không có gì, dì chỉ hơi mệt một chút thôi.”
“Vậy dì về nhà rồi ngủ một giấc, cô giáo nói ngủ là phương pháp giảm bớt mệt nhọc hữu hiệu nhất đó, cho nên trẻ nhỏ đều phải ngủ trưa.” Bé thực tâm nói, vè mặt kia tựa như ông cụ non.
Lâm Lệ vui mừng gật đầu: “được.”
Có chút bất ngờ chính là, lúc Lâm Lệ mở cửa vào nhà, lại phát hiện Chu Hàn đã về, thấy cô đi vào liền trực tiếp sải bước đến chỗ cô, lúc cô còn chưa kịp phản ứng liền quan tâm hỏi: “Em không sao chứ?”
Lâm Lệ ngẩn người, bất ngờ anh về sớm như vậy, ngoài ra có chút không hiểu vì sao anh lại hỏi như vậy.
Chu Hàn cũng không để ý tới cô đang kinh ngạc, nhìn chằm chằm cái trán sưng đỏ của cô, cau mày nói: “Sao lại sưng to như vậy, đi bệnh viện khám đi.”
Lúc này Lâm Lệ mới phản ứng kịp, đưa tay sờ sờ trán, còn hơi đau, chỉ lấy tóc