Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.
quấn chặt lấy cô hơn, nhưng mà trong lòng biết rõ Trình Tường như thế, biết anh ta đang gặp nguy hiểm đến tính mạng khiến cô không thể nào chẳng quan tâm được, cô thật sự không làm được.
Khẽ mở mắt ra, cô xoay người lại, hít một hơi thật sâu, không lưỡng lự nữa, nhẹ tay gõ cửa, rồi vặn tay nắm cửa đi vào trong.
Trong phòng, Trình Tường đang ngồi dựa vào đầu giường, ánh mắt hướng ra bên ngoài cửa sổ, không quay đầu lại mà nói luôn: “Đi ra ngoài đi, tôi muốn một mình yên tĩnh một chút.”
Lâm Lệ vẫn đứng yên, nhìn anh ta không chớp mắt.
Hình như anh ta gầy đi rất nhiều, hai bên má hóp vào, sắc mặt vì bệnh mà trở nên tái nhợt, nhìn không ra chút sắc đỏ của máu. Thấy anh ta như vậy, Lâm Lệ khó mà gắn kết người này với Trình tường hồi xưa, gần như là hai người hoàn toàn khác nhau.
Không nghe được tiếng đóng cửa, Trình Tường vẫn chưa quay đầu lại, mở miệng nói lại lần nữa, đầu vẫn không quay lại: “Tôi sẽ không làm phẫu thuật, dù có chết tôi cũng không chấp nhận việc mất đi một chân.” Giọng nói không lớn nhưng lại kiên quyết vô cùng.
Lâm Lệ cắn cắn môi, cái mũi chua xót khiến cô chực khóc. Cô chậm rãi nhấc chân đi về phía anh.
Đợi một lúc lâu mà không nghe người phía sau phản ứng, lại cảm giác được có người đang tiến tới, Trình Tường quay đầu lại, toan mở miệng, nhưng bỗng dưng sửng sốt, đối diện với ánh mắt Lâm Lệ, có chút bất ngờ và khó tin!
“Lâm, Lâm Lệ…”
Lâm Lệ gật đầu, có phần không nói nên lời, đưa tay bụm miệng, như muốn ép nước mắt sắp trào ra chảy ngược lại vào trong.
Trình Tường nhìn chằm chằm vào Lâm Lệ rồi lắc lắc đầu, dường như cho rằng đây chỉ là ảo giác.
Lâm Lệ quay lưng lại, có chút khó có thể tiếp nhận bộ dáng của anh ta bây giờ. Đợi tâm tình bình ổn cô mới xoay người lại, khó khăn mở miệng, khổ sở cười nói: “chào.”
“Là em, thật sao?!” Nhìn người mà mình ngày nhớ đêm mong xuất hiện ngay trước mắt, Trình Tường lo sợ đây chỉ là ảo giác, chỉ là hình ảnh trong mộng, khi giấc mộng qua đi, tỉnh lại rồi, mọi thứ sẽ quay trở về như ban đầu.
Lâm Lệ gật đầu, vành mắt đã ửng đỏ.
Trình Tường nhìn cô, rồi cười. Đây là người đầu tiên khiến anh cười, hay nói cách khác, kể từ sau đám cưới nửa năm trước, đây là lần đầu anh mới có thể nở nụ cười từ đáy lòng mình.
Thế nhưng nụ cười trên mặt cũng không duy trì được bao lâu. Như nghĩ đến điều gì, Trịnh Tường dứt khoát quay đầu đi, nói: “Em, em, đi ra ngoài, đi ra ngoài đi.”
“Trình Tường…” Lâm Lệ không hiểu tại sao anh lại bỗng nhiên thay đổi thái độ như vậy, chân tay có chút luống cuống. “Anh làm sao vậy?”
Trình Tường cúi đầu, mười ngón tay trên chăn nắm chặt, đau khổ nói: “Em đi ra ngoài mau, anh không muốn bị em nhìn thấy bộ dạng này…” Vừa nói vừa dùng tay nện mạnh xuống bắp đùi của mình.
Lâm Lệ khom người kéo tay anh lại: “Đừng như vậy.”
Trình Tường ngẩng đầu nhìn cô, tham lam mà nhìn nét mặt cô, như thể cho rằng đây là lần duy nhất mình có thể nhìn cô như vậy, như thể cho rằng nếu không làm vậy thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
Lâm Lệ không biết phải nói gì, trong lòng khó chịu đến mức chỉ muốn bật khóc.
“Xin lỗi.”
Lâm Lệ nhìn anh, đưa tay lau đi nước mắt đã không kìm được mà rơi xuống, khẽ lắc đầu: “Đừng nói những thứ này.” Hiện giờ điều quan trọng nhất là bệnh tình của anh.
“Xin lỗi, Lâm Lệ, thật sự xin lỗi em” Trình Tường nhìn cô, vẻ mặt đau khổ đến cùng cực.
Lâm Lệ quay đi, ngước mắt lên trần nhà, ép buộc nước mắt chảy ngược vào hốc mắt, sau đó mới nói: “Trình Tường, làm phẫu thuật đi?”
Trình Tường nhìn cô, lắc đầu: “Nếu để anh thiếu đi một chân thì thà anh chết đi còn hơn.”
“Không gì quan trọng bằng tính mạng cả!” Nếu mất đi một chân có thể giữ được tính mạng, vậy thì có gì không đáng giá chứ. Chỉ có còn sống mới còn hy vọng.
“Anh không muốn mình biến thành một tên tàn tật!” Trình Tường quay đầu đi, cười khổ tự giễu: “Còn một chân thì anh làm gì được chứ?”
“Anh phải sống thì mới làm được điều anh muốn, anh–” Lâm Lệ muốn tiếp tục khuyên, lại bị anh cắt lời.
“Đừng nói nữa, anh sẽ không đồng ý phẫu thuật, anh không cách nào chấp nhận việc mất đi một chân được.” Trình Tường nói, quay đầu nhìn về phía cô, tự giễu cợt: “Có lẽ đây chính là báo ứng mà anh phải nhận.” Báo ứng vì anh đã tổn thương cô quá sâu.
Lâm Lệ nhìn anh, nhìn chằm chằm một lúc lâu mà không nói gì cả.
Ánh mắt cô khiến Trình Tường không dám đối diện, bèn quay đầu lảng tránh, chỉ nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn em đã đến thăm anh, giờ em về được rồi.”
Không biết qua bao lâu, Lâm Lệ rốt cuộc chậm rãi mở miệng: “Trình Tường.”
Cả người Trình Tường chấn động, nhưng vẫn không quay đầu lại.
“Anh đúng là đồ chết nhát!” Lâm Lệ đột nhiên kích động. “Anh căn bản là kẻ ích kỷ, anh chưa từng yêu người khác, càng chưa từng yêu tôi!”
Nghe vậy, Trình Tường mạnh mẽ xoay đầu lại, nhìn cô nói gấp gáp: “Không, anh yêu em, thực sự yêu em!”
“Không, anh không yêu tôi, người anh yêu chưa bao giờ là tôi, vì thực chất người anh yêu nhất chính là bản thân anh!”
“Anh…” Trình Tường định giải thích, nhưng Lâm Lệ không cho anh c