Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.

ược một thời gian rồi, nhưng nó vẫn còn căng thẳng vào sợ sệt như thế.
“Không phải vậy, đợi qua mấy hôm nữa, sức khỏe dì Lâm Lệ khá hơn sẽ đón con về.” Mặc dù đã cố gắng để cho giọng mình nhu hòa đi một chút, nhưng nghe thấy vẫn lạnh lùng cứng rắn.
Nhưng mà có sự đảm bảo của Chu Hàn, thằng bé ở phía sau cũng an tâm hơn nhiều, cả người cũng thả lỏng ra, nhưng mà dường như vừa nghĩ đến cái gì, có chút lo lắng hỏi, “Dì ngã bệnh rất nặng sao?”
Chu Hàn nhìn nó, không nói chuyện.



Tôi tha thứ cho anh


Editor: Tigon
Beta: Violetin_08


Lúc Chu Hàn trở lại ngoài trời đã tối, mở cửa đi vào, cả căn nhà đen như mực, chỉ có chút ánh sáng le lói từ trên sân thượng bên kia phòng khách.
Ném chìa khóa trong tay lên trên hộc tủ trước cửa, rồi đưa tay nhấn công tác bật điện.
“Tách —” một tiếng, cả gian phòng thoáng cái sáng ánh đèn.
Chỉ nhìn thấy Lâm Lệ một mình ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách, bộ dạng giống hệt lúc anh đưa cô vừa lúc trước, ngay cả tư thế cũng không hề thay đổi.
Lâm Lệ cũng không thèm để ý tới, hiện tại điều cô quan tâm là Tiểu Bân đâu rồi? “Không phải là anh đi đón nó sao? Sao lại không thấy Tiểu Bân đâu?”
Chu Hàn không nhìn cô, bưng sữa tươi uống một hớp, lúc này mới miệng nói: “Anh đưa nó đến đại viện.”
Lâm Lệ muốn mở miệng hỏi tại sao, có điều là nghi vấn kia chưa kịp hỏi ra lời thì Chu Hàn phía đối diện tiếp tục nói: “Tình trạng của em hiện tại không thích hợp để chăm sóc nó.”
Lâm Lệ ngẩn người, nghe ra ý trong lời nói của anh, liền cúi đầu ăn cơm. Tay nghề của Chu Hàn không tệ, nhưng cô thật sự không có khẩu vị gì.
Bỏ cái thìa trong tay ra, nhấp một hớp sữa tươi.
Chu Hàn đang ăn cơm, ngẩng đầu nhìn cô hỏi: “Không hợp khẩu vị?”
Lâm Lệ lắc đầu, chỉ im lặng, tay cầm thìa gảy gảy cơm rang, rõ ràng là rất ngon, nhưng cô không ăn ngon miệng chút nào.
Chu Hàn cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu ăn phần cơm của anh. Không khí trong phòng an tĩnh, chỉ có tiếng bộ đồ ăn đụng nhau phát ra âm thanh.
Ăn tối xong Chu Hàn liền vào thư phòng. Về chuyện của Trình Tường một câu cũng không đề cập tới.
Lâm Lệ cũng không nhọc lòng đi suy đoán tâm tư của anh, hiện tại cả người cô hỗn loạn, trong lòng rối như tơ vò, không nghĩ ra điều gì.
Đứng trên ban công phòng khách, gió lạnh đêm mùa đông thổi tới, có chút rét lạnh thấu xương, nhưng mà dù rét lạnh thế nào cũng không làm cô đang rối bời tỉnh táo lại được. Cô đang lo lắng cho Trình Tường, có chút không yên lòng về anh ta. Không biết anh ta có lựa chọn phẫu thuật hay không, nếu như không lựa chọn giải phẫu thì…
Dù sao cũng từng yêu nhau nhiều năm như vậy, oán hận thì oán hận, nhưng mà nếu như anh ta bây giờ là đang phải trả giá vì những chuyện đã qua, thì cái giá này cũng quá lớn rồi.
Trong lòng thật sự phiền muộn không có cách nào giải quyết. Lấy điện thoại di động ra, Lâm Lệ chỉ có thể gọi điện cho An Nhiên.
Lúc Lâm Lệ gọi điện thoại cho Anh Nhiên thì An Nhiên đang nghe nhạc dưỡng thai, sau đám cưới, Tô Dịch Thừa đưa An Nhiên đi nghỉ tuần trăng mật, từ đó hai người chưa gặp lại nhau.
Lúc này nhận được điện thoại của Lâm Lệ, An Nhiên lộ ra rất vui vẻ nói: “a lô, Lâm Lệ, ta còn đang định gọi điện cho ngươi, lúc nào chúng ta đi ra ngoài gặp nhau một chút a.”
“An Tử, nói chuyện với ta một lát đi” So với sự vui vẻ của An Nhiên, giọng nói của Lâm Lệ vì buồn phiền bị đè nén mà tỏ ra có chút trầm thấp, ngữ điệu có phần nặng nề.
Dù sao đã là chị em với nhau nhiều năm, hai người cũng hiểu tính cách của nhau, vừa nghe giọng, An Nhiên liền hiểu, hỏi: “Tại sao? Tâm tình không tốt?”
Lâm Lệ lùi ra phía sau, thân thể tựa vào cửa sổ sát đất, nhắm mắt lại, nhớ tới bộ dạng của Trình Tường hồi chiều ở trong bệnh viện, nhớ tới vẻ mặt lúc anh ta nói thà chết chứ cũng không muốn thiếu đi một chân, nhớ tới những hạnh phúc và đau đớn của hai người trước kia, trong lòng thật khó chịu, nói không ra tư vị gì.
Đợi một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng Lâm Lệ, bên kia điện thoại An Nhiên có chút lo lắng, cô hiểu Lâm Lệ, bình thường tính cách Lâm Lệ tùy tùy tiện tiện, nhưng đó là lúc trong lòng không có chuyện gì. Nếu như trong lòng có chuyện, thì sẽ trở nên vô cùng yên tĩnh, càng yên tĩnh chứng tỏ sự việc càng nghiêm trọng, kể từ sau đám cưới, tính cách Lâm Lệ đã thay đổi rất nhiều, nhưng không phải thay đổi tính tùy tiện, mà là gặp chuyện thì càng yên tĩnh hơn trước kia đến mức không mở miệng nói nữa.
“Lâm Lệ, nói chuyện với ta a, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Bên kia điện thoại An Nhiên bởi vì sự im lặng của Lâm Lệ mà trở nên có phần gấp gáp và lo lắng.
Lâm Lệ nghĩ tới, mũi đã đỏ lên, hốc mắt cũng phiếm hồng, nóng lên khó chịu, ngửa đầu bức nước mắt trở về, cắn cắn môi, một lúc lâu mới mở miệng nói: “Trình Tường ngã bệnh rồi.”
Nghe vậy, bên kia An Nhiên im lặng, không khí đột nhiên lặng ngắt như tờ, an tĩnh chỉ có tiếng gió thổi bên tai Lâm Lệ.
Cũng không biết qua bao lâu, lúc này An Nhiên ở bên kia điện thoại mới chận rãi mở miệng, “


XtGem Forum catalog