Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.

ộc lộ sự khó chịu trong lòng.
Trình Tường cười, dường như không nghe được cô nói, chỉ lầm lũi nói nhỏ: “Anh còn tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại em nữa.”
“Bây giờ tôi đang nghĩ, tại sao trước kia mình lại yêu một người đàn ông ích kỷ như vậy?” Lâm Lệ có chút tức giận, tức giận anh ta lại là người vô trách nhiệm như thế, chỉ đắm chìm trong cuộc sống của mình, không hề nghĩ tới cảm nhận của người khác, trước kia đã như thế, cho nên mới coi cô thành thế thân của Tiêu Tiêu, bây giờ cũng thế, cho nên mới coi nhẹ sự lo lắng và sợ hãi của người khác.
Lúc này Trình Tường nghe thấy được, ngẩn người rồi cười khổ, mang theo tự giễu cùng châm chọc.
“Anh mãi chỉ biết quý trọng khi đã mất đi, hồi đó anh không hề cố gắng cho nên mới trơ mắt nhìn Tiêu Tiêu đi theo người khác, sau đó vẫn không ngừng sống trong sự tưởng niệm cô ta, mà tôi thì lại người thay thế cho cô ta để anh tư niệm.”
Trình Tường quay đầu đi, “Đừng nói nữa…” Khước từ nghe những lời lên án trắng trợn kia, những thứ này sẽ chỉ làm cho anh thêm hối hận, thêm ăn năm mà thôi.
Không để ý tới lời của anh, Lâm Lệ tiếp tục nói: “Tôi là một Tiêu Tiêu thứ hai, anh lặp lại những chuyện đã xảy ra với Tiêu Tiêu trước kia lên trên người tôi, chỉ có khi nào anh thật sự mất đi, anh mới hối hận ban đầu mình không có quý trọng, người anh yêu vĩnh viễn không phải là người ở bên cạnh anh, trước kia là tôi, tiếp theo thì là ai?”
“Đừng nói nữa…” Trình Tường đau đớn ngửa đầu nhắm mắt lại, tay đang đặt ở trong chăn nắm lại thật chặt.
“Tôi không biết người tiếp theo sẽ là ai, tôi chỉ biết là bởi vì anh như vậy mà bây giờ người bị thương tổn nhất chính là cha mẹ anh, anh có biết mẹ anh vì anh thậm chí không tiếc quỳ xuống để cầu xin tôi, cầu xin tôi tới khuyên nhủ anh, anh có biết ba anh bởi vì anh cả người thoáng cái đã già đi gần mười tuổi, đầu đầy tóc bạc còn phải lo lắng cho anh? Anh như bây giờ là định bức chết họ sao?”
“Ha ha…” Trình Tường ngửa đầu, nhắm mắt lại cười, “Ha ha…Ha ha…” Có điều là anh ta cười cười rồi lại khóc, nụ cười kia khổ sở khiến lòng người ta có chút ê ẩm.
Lâm Lệ có chút không đành lòng nhìn anh ta như vậy, nghiêng mặt đi không nhìn anh, cắn môi để không cho nước mắt nơi hốc mắt lăn xuống.
“Em nói không sai, là anh quá ích kỷ, anh chỉ nghĩ cho mình, anh không phải là người con đủ tư cách, cũng không phải là người bạn trai đủ tư cách, càng không phải là người cha đủ tư cách …”
Lâm Lệ cả người chấn động, giọng nói có chút lạnh thấu xương nói: “Đủ rồi, đừng nói nữa!”
Trình Tường liếc mắt đi, khóe miệng khổ sở, thấp giọng nói: “Thật xin lỗi.”
Lâm Lệ khó chịu, ép mình không được nghĩ lại chuyện đã qua, có một số việc có thể dứt bỏ, nhưng mà có vết thương vẫn sẽ luôn đau.
Nghiêng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, Trình Tường tự giễu nói: “Sống, người như anh sống còn có ý nghĩa sao?”
Lâm Lệ cắn môi, chóp mũi chua xót, lần nữa quay đầu nhìn vào mắt Trình Tường hỏi: “Trình Tường, anh muốn tôi tha thứ cho anh sao?”
Quảnh đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, gật đầu, có phần vội vàng nói: “Em bằng lòng tha thứ cho anh sao?” Vẻ mặt kia là không thể tin được.
Lâm Lệ nhìn anh ta, nghĩ tới ba mẹ Trình Tường ngoài cửa mới vừa cầu xin cô, nghĩ tới mẹ Trình trong mắt tràn đầy nước mắt, gật đầu, nặng nề gật đầu nói: “Đúng, chỉ cẩn anh đồng ý phẫu thuật, phối hợp trị liệu, tôi liền tha thứ cho anh!”
Nghe vậy gần như là không hề nghĩ ngợi, Trình Tường liền trực tiếp gật đầu đồng ý: “được, chỉ cần em có thể tha thứ cho anh.” Anh ta không dám yêu cầu xa vời cô có thể tiếp tục yêu anh, anh chỉ cầu cô có thể tha thứ cho anh.
Lâm Lệ gật đầu, tay vốn đang nắm chặt lúc này mới buông lỏng ra, cứ như vậy đi, nếu như cô tha thứ lại có thể cứu được anh ta một mạng, vậy thì tha thứ đi.
“Tôi ra ngoài gọi bác sĩ.” Nói xong quay lưng đi ra cửa.
“Lâm Lệ.” Phía sau Trình Tường có chút kích động, có chút vội vàng muốn từ trên giường đi xuống.
Lâm Lệ quay đầu lại, thấy tay anh lộn xộn khiến cho kim đang truyền dịch đâm chảy máu, bước lên phía trước chặn lại nói: “Anh làm gì, nằm xuống.”
Trình Tường cũng không lo chuyện này, chỉ nhìn chằm chằm cô nói: “Có thật không, thực sự bằng lòng tha thứ cho anh sao?” Anh ta muốn nghe chính miệng cô nói, chính miệng cô nói bằng lòng mới được.
Lâm Lệ có chút tức giận, nhưng vẫn vịn anh nằm xuống, gật đầu: “Thật.”
Nhận được đáp án khẳng định, Trình Tường nở nụ cười, ngửa đầu giơ tay lên che mặt mình lại nói: “Cảm ơn!”
Lâm Lệ nhìn anh ta, không bỏ sót phía dưới đôi tay, nước mắt lăn trên khuôn mặt anh ta, Lâm Lệ quay lưng đi, cắn môi che miệng không nhìn tới anh ta, nước mắt dâng lên, khiến cho tầm mắt cô trở nên mơ hồ không rõ.
Lại đứng trong phòng thêm một lúc, ổn định lại tâm trạng mình, lúc này Lâm Lệ mới đi ra cửa, nhưng mà hốc mắt hồng hồng đã tiết lộ chuyện cô đã khóc.
Ngoài cửa mẹ Trình và ba Trình đang đứng, dĩ nhiên bên cạnh còn có Chu Hàn, nghe thấy tiếng mở cửa, mấy người đồng thời xoay lại.
Thấy cô đi ra ngoài, mẹ Trình vội vàng đẩy ba Trình tiến lên kéo Lâm Lệ, v