XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

c thân thiết khó tả.
Quay đầu không thấy Chu Hàn ở trên giường, nhưng mà cái đệm phía dưới chăn vẫn còn vương hơi ấm, như là chứng minh rằng chủ nhân căn phòng này vừa mới dậy chưa được bao lâu.
Giống như những lần tỉnh dậy ở đây hồi trước, Lâm Lệ cứ nằm trợn tròn mắt nhìn đèn thủy tinh kia hồi lâu, lúc này mới trở mình xuống giường, cái chăn mềm mại theo đó trượt xuống, cúi đầu nhìn lại mới phát hiện mình đang mặc bộ đồ ngủ quen thuộc, nghĩ đến chắc tối hôm qua Chu Hàn thay cho cô. Lúc chuẩn bị vén chăn xuống giường thì cửa phòng đột nhiên mở ra, Chu Hàn đang cầm quần áo từ phòng bên đi vào, thấy cô đã tỉnh lại, liền tiến đến đưa quần áo trong tay cho cô, chỉ nhàn nhạt nói câu: “thay quần áo rồi ra ngoài ăn sáng.”
Lâm Lệ nhìn anh, chỉ khe khẽ gật đầu, không nói chuyện.
Lúc Lâm Lệ rửa mặt xong đi ra thì Chu Hàn đã ngồi ở bàn ăn, trong tay đang cầm tờ báo sáng nay, vừa xem vừa uống sữa, trên người đang mặc bộ đồ ở nhà, dường như không có dự định đi ra ngoài.
Lâm Lệ ngồi xuống đối diện với anh, cầm ly sữa nhấp một hớp nhuận họng, nhìn qua bàn thức ăn cũng không muốn ăn lắm, như là thoáng cái quay lại mấy tháng trước, có cảm giác chán ghét đồ ăn.
Nhưng mà cho dù không thèm ăn, Lâm Lệ cũng vẫn ăn, không khí giữa hai người an tĩnh có chút kỳ quái. Lâm Lệ tìm chủ đề nói: “Anh không chuẩn bị đi công ty à?”
Nghe vậy Chu Hàn giương mắt nhìn cô, chỉ khe khẽ gật đầu, nói: “Ừ.”
Câu trả lời của anh vô cùng lãnh đạm, khiến cho Lâm Lệ không biết nên nói gì, cầm lấy dao trong tay cắt cái chân giò hun khói trên đĩa thành nhiều phần nhỏ, nhưng cũng không ăn. Trong lòng suy nghĩ có nên đi bệnh viện xem tình hình Trình Tường một chút hay không, nếu như Trình Tường thật không muốn phẫu thuật, thì nên làm cái gì bây giờ!
Để tờ báo trong tay xuống, nhìn chằm chằm người đối diện đang hoảng thần, mở miệng hỏi: “Không hợp khẩu vị.” Vốn là câu hỏi lại bị anh nói thành câu trần thuật.
Lâm Lệ phục hồi lại tinh thần, liếc nhìn Chu Hàn rồi liếc nhìn bàn thức ăn, có chút lúng túng lắc đầu, cầm lấy miếng chân giò hun khói cho vào miệng mình.
Chu Hàn cũng không nói nữa, cho miếng bánh mì nướng vào miệng, uống một ngụm sữa.
Lâm Lệ nhìn anh, có chút nghi hoặc có chút khó hiểu, từ hôm qua ở bệnh viện về đến hiện tại, cô một mực chờ anh mở miệng hỏi, nhưng anh vẫn im lặng không đề cập đến một chữ, cả người dường như còn trầm lặng hơn so với bình thường, về chuyện bệnh viện, chuyện Trình Tường, một chữ cũng chưa hỏi.
Nhìn anh một chút, Lâm Lệ có phần không nén được trực tiếp hỏi ra miệng, “hôm qua tại sao anh lại đi theo em đến bệnh viện?”
Chu Hàn tay đang cầm dao bỗng nhiên dừng lại, chậm rãi rời mắt lên khuôn mặt cô, đặt dao nĩa trong tay xuống, chậm rãi mở miệng: “Từ lúc đó đến giờ anh vẫn một mực chờ đáp án của em.” Giọng nói bình thản, không có chút phập phồng, làm cho người ta không nghe ra một chút tâm tình nào.
Lâm Lệ rời mắt, có phần không dám nhìn thẳng anh, hiểu “lúc đó” trong câu nói của anh là chỉ đám cưới của An Nhiên, đáp án là chỉ câu trả lời của cô đối với lời tỏ tình trong lúc say sượu của anh.



Tay đang cầm dao nắm chặt lại, lúc đó không trả lời được là bởi vì sợ, là bởi vì không xác định được, hiện tại lại hỏi cô, cô vẫn không biết đáp án, nhưng mà lần này không phải vì sợ, mà là bởi vì trốn tránh.
Đưa tay bưng sữa uống, che giấu đi sự lúng túng của mình.
Chu Hàn cũng không có ép hỏi, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn, cũng không phải là anh có nhiều kiên nhẫn, có điều là anh không muốn dồn ép cô vào lúc này.
Hôm qua là bởi vì cảm thấy tâm tình của cô không đúng cho nên mới không yên lòng đi theo cô đến bệnh viện, mà vì theo cô đi đến mới biết được chuyện của Trình Tường.
Anh thử hỏi mình nếu hiện tại anh là Lâm Lệ thì sẽ như thấy nào, thật ra thì bọn họ trải qua tương tự nhau, trước đây anh ngồi trong bồn hoa bệnh viện chần chừ có lên thăm Lăng Nhiễm hay không, thật ra cô bây giờ chẳng phải là mình hồi đó sao.
Đẩy cửa đi vào, thấy Trình Tường mặt không chút thay đổi ngồi ở trên giường, tư thế kia không khác là bao so với hôm qua, điều khác biệt duy nhất chính là lúc này không nhìn ra cửa sổ nữa, mà giờ đang nhìn thẳng vào TV phía trước, ánh mắt không có tiêu cự.
Cả người dường như còn hốc hác hơn so với lúc trước, sắc mặt thoạt nhìn phờ phạc hơn, không hề có huyết sắc.
Lâm Lệ đưa tay lên gõ cửa, Trình Tường ngồi bên trong như người mất hồn, không có quay đầu lại, cũng không nhúc nhích vẫn duy trì tư thế chăm chú nhìn như vậy.
Lâm Lệ than nhẹ, đưa tay đóng cửa lại, đi về hướng anh, đứng thẳng ở đầu giường, ngăn cản tầm mắt anh.
Một lúc lâu sau, như là cảm giác được ánh mắt mình bị ngăn trở, lúc này Trình Tường mới chậm rãi hồi phục tinh thần, ánh mắt từ từ có tiêu cự, nhìn Lâm Lệ có chút ngoài ý muốn, còn có chút không xác định, giọng nói rù rì rất nhẹ: “Lâm Lệ…”
Lâm Lệ nhìn thẳng anh ta, nhẹ giọng mở miệng hỏi: “Anh còn muốn hành hạ mình thành cái dạng gì nữa?” Mặc dù giọng điệu rất nhẹ, rất bình thản, nhưng mà vẫn b