Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

” Người đàn ông kia cơ hồ nghiến răng nghiến lợi nói, tay nắm thành quả đấm muốn đánh về phía Lâm Lệ.
Những người vây xem bên cạnh kia không khỏi hít vào một hơi, có mấy người thậm chí lên tiếng kinh hô.
Lâm Lệ vô thức ngồi xổm xuống, ôm đứa nhỏ thật chặt ở trong ngực mình, cả người ôm trọn lấy bé, để tránh cho đứa nhỏ bị thương tổn.
Song, quả đấm không hề đi xuống như dự kiến, chung quanh vốn đang ầm ĩ thoáng cái yên tĩnh lại, tĩnh lặng không một tiếng động.
Một lúc lâu, Lâm Lệ mở mắt ra, chậm rãi ngẩng đầu nhìn, thấy Chu Hàn đã tới từ lúc nào, đứng bên cạnh mình, tay trái còn cầm cặp công văn, mà tay phải giờ phút này đang nắm cổ tay đang muốn đấm xuống của người đàn ông kia!



Sóng gió ở nhà trẻ 2


Editor: Tử Đằng
Beta: Violetin_08

Lâm Lệ ngây ngốc nhìn người đàn ông đứng bên cạnh, không biết anh đến đây lúc nào, nhưng anh đến làm cho cô an tâm, thở phào nhẹ nhõm.
Buông đứa bé trong ngực ra, tay vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt kia, dịu dàng trấn an nói: “tiểu Bân, ba con tới rồi!”.
Có lẽ Chu Hàn tới cũng không đại biểu cho cái gì, nhưng lại có thể làm cho thằng bé tin tưởng, ba nó yêu nó, quan tâm nó. Cho dù niềm tin này là sai lầm, nhưng mà là một sai lầm đẹp đẽ, có thể cho một thằng bé hi vọng không phải sao.
Thấy Lâm Lệ nói như thế, thái độ lại kiên quyết, cô giáo Trần tự nhiên cũng không còn gì để nói nữa.
“Tôi hỏi anh lần cuối cùng, xin lỗi hay không xin lỗi?” Chu Hàn nhìna, trầm giọng hỏi. Gã đàn ông nhìn anh, sợ hãi trong lòng khiến anh ta không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, nghĩ thầm trước mặt nhiều người như vậy, muốn anh ta xin lỗi một phụ nữ và một đứa bé, vậy anh ta đã sống uống phí hơn ba mươi năm nay rồi!
Cắn răng nói “không đời nào!”.
Nghe vậy, Chu Hàn gật đầu “ Rất tốt!” Khóe miệng nở nụ cười châm chọc, sau đó tay đột nhiên dùng lực, thoáng cái gia tăng lực túm cổ tay anh, vừa nói: “không xin lỗi phải không?”
“A a a!__” gã đàn ông kia sợ hãi liên tục kêu lên tiếng.
Chỉ trong nháy mắt, cả phòng học cũng chỉ còn lại tiếng kêu thảm thiết của gã đàn ông vạm vỡ kia, mà Chu Hàn ngược lại, vẫn ung dung nhàn hạ, khóe miệng thậm chí còn mang theo nụ cười như có như không. Thấy cha mình kêu to, thằng nhóc bị tiểu Bân đẩy ngã lúc nãy bỗng òa khóc “oa oa!”.
Mà mẹ nó hình như cũng bị dọa sợ, hoàn toàn không nghĩ chồng mình thế nhưng bị người ta bóp đến mức kêu thảm thiết như thế, cả người đều luống cuống, ngây ngốc nhìn bọn họ, mãi cũng không phản ứng.
Lâm Lệ có chút kinh ngạc, cúi đầu nhìn tiểu Bân, thằng bé kia lại đứng sát bên cạnh mình hơn.
Gã đàn ông vạm vỡ kia ăn đau, khuôn mặt trở nên vặn vẹo và dữ tợn, cổ tay truyền đến đau đớn khiến anh ta không kiên cường nổi nữa, chỉ đành phải luôn miệng cầu xin tha thứ nói: “buông, buông tay, mau buông tay, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi! ——”.
Nghe vậy, lúc này Chu Hàn mới hất tay anh ta ra, mắt lạnh nhìn anh ta: “nói xin lỗi!”.
Gã kia bị bóp tay, cúi đầu nhìn chỗ cổ tay bị siết đến sưng đỏ, gương mắt nhìn Chu Hàn, mặc dù trong lòng không phục nhưng cũng không dám lớn tiếng với anh, bởi sức mạnh của mình và người đàn ông trước mặt chênh lệch rất lớn. Chỉ đành khẽ cắn răng, tiến lên hướng Lâm Lệ cùng tiểu Bân oán hận nói: “thật xin lỗi”. Giọng nói kia giống như muốn nuốt trọn người ta, mang theo nồng đậm sát khí!
Lâm Lệ nhìn anh ta một cái, cũng biết chuyện này nên dừng tại đây, dù sao cũng là nhà trẻ, không nên làm um lên, mà mình khăng khăng bắt anh ta xin lỗi, chẳng qua là muốn một lời của anh ta thôi. Không nói gì thêm, gật đầu, coi như chấp nhận lời xin lỗi của anh ta.
Gã kia xoay người, oán hận trợn mắt nhìn Chu Hàn, sau đó nhìn về phía vợ mình đang bị dọa sững người, quát ầm lên: “còn đứng ngẩn ra đấy làm gì, còn sợ chưa đủ mất mặt sao, còn không mau đi!”. Nói xong, liền ôm đứa con đang ngồi khóc dưới đất đi ra cửa, vừa đi vừa quát đứa con đang khóc: “khóc cái gì mà khóc, câm miệng cho ông, còn khóc nữa đánh gãy chân mày!”
Mà lúc này cô vợ mới hồi phục tinh thần lại, liếc bọn họ một cái, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra khỏi phòng học.
Sau khi một nhà không có văn hóa kia rời đi, để lại cả phòng học với bầu không khí lúng túng cùng quỷ dị, hầu như ai cũng nhìn chằm chằm Chu Hàn.
Một bên, cô giáo Trần kịp thời phản ứng, vội vàng cười nói với mọi người: “được rồi, được rồi, không có chuyện gì, không có chuyện gì, chỉ là hiểu lầm, mọi người chờ ở trong phòng học đã, tôi ra ngoài sân xem đã sắp bắt đầu chưa!” Nói xong liền ra khỏi phòng học.
Mà những người khác cũng tản ra, đưa con mình đi làm đủ loại khởi động nóng người trước khi thi đấu.
Chu Hàn nhướng mày nhìn Lâm Lệ hỏi: “không sao chứ?”
Lâm Lệ chỉ lắc đầu, nói: “không sao!”
Chu Hàn gật đầu, cúi đầu liếc nhìn thằng bé đứng bên cạnh, chỉ thấy ánh mắt thằng bé đen nhánh linh lợi nhìn anh, khóe môi nhếch lên lộ ra nụ cười không khó nhận ra.
Đáy lòng có loại xúc động không nói ra lời, thật ra anh không dự định tới, nhưng bên tai luôn không ngừng vang lên những lời mà