Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.
c chứng bệnh kén ăn rồi, hoàn toàn không còn ham muốn ăn uống gì cả, đôi khi dù rõ ràng rất đói, nhưng mà vẫn không muốn ăn, mà cho dù ăn, sau khi ăn xong cũng không lâu sẽ nôn ra, giống như là bây giờ …
Lâm Lệ ngồi chồm hổm dưới đất, nôn đến kiệt cả sức, bộ ngực phập phồng, hơi thở hổn hển. Chiều nay sau khi cô đón Tiểu Bân tan học liền trực tiếp hẹn An Nhiên, bởi vì An Nhiên là bạn bè tốt nhất của cô, cho nên cô cảm thấy nên nói cho An Nhiên biết tình huống bây giờ của mình.
Nghĩ tới, Lâm Lệ đột nhiên có chút cảm giác thỏa mãn, trong lòng có loại vui mừng không nói nên lời, khóe miệng cười cười, nhìn bé an ủi nói: “dì không sao rồi.”
Bé không nói gì, nhường đường cho Chu Hàn, nhưng mà ánh mắt vẫn nhìn cô chằm chằm.
Chu Hàn ôm cô đi tới phòng của cô, cẩn thận đem cô thả xuống giường, nhìn chằm chằm cô hỏi: “Muốn uống nước không?”
Lâm Lệ gật đầu, vừa nôn xong, miệng đúng là cực kỳ khó chịu.
Chu Hàn chỉ nhìn cô một cái, sau đó không nói gì thêm nữa, trực tiếp xoay người đi ra ngoài.
Qua một lúc lâu, Chu Hàn mới bưng nước vừa độ ấm đi vào, trên mặt cũng không có quá nhiều biểu cảm đưa tới cho cô.
Lâm Lệ đưa tay nhận lấy, nhẹ giọng nói cảm ơn: “Cảm ơn.” Bưng chén nước uống một ngụm lớn.
Chu Hàn nhìn cô, mặt không chút thay đổi nói: “chín giờ sáng ngày mai, bệnh viện thứ năm thành phố khoa dạ dày, tôi đã liên lạc cùng với bác sĩ Đường rồi, cô chỉ cần đến đó đăng ký là được.” (VL: ngắn ngọn đúng phong cách của anh!)
Lâm Lệ sửng sốt một lúc lâu, ý thức được ý nghĩa trong lời anh nói, liền liếc nhìn anh nói: “Tôi không đi, không cần.”
“Tôi đã liên lạc xong xuôi rồi.” Chu Hàn nói, giọng nói cùng biểu tình cũng chưa từng thay đổi.
“Tôi nói không cần.” Lâm Lệ nhíu mày, giọng nói kiên quyết pha lẫn chút tức giận, trực tiếp đặt cái chén trong tay xuống tủ đầu giường, nằm xuống kéo cái chăn đắp lên người của mình.
“Cho tôi lý do.” Chu Hàn lên giọng nhìn cô, ánh mắt kia quá mức sắc bén, khiến người ta nhìn có cảm giác sợ hãi không hiểu vì sao.
Lâm Lệ trừng to mắt nhìn anh nói: “Chu tiên sinh, nếu như không có gì trục trặc, chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác, trước đây lúc chúng ta nhận giấy đăng ký kết hôn chính là hợp đồng hợp tác đi, anh không có quyền can thiệp vào tự do của tôi, tôi nói không muốn đi chính là không muốn đi, không có lý do gì, cũng không cần lý do! Tôi muốn đi ngủ.” Nói xong, trực tiếp xoay người đưa lưng về phía anh.
Chu Hàn bình tĩnh nhìn người phụ nữ xoay lưng về phía mình, mày nhíu lại so sánh với mới vừa rồi muốn chặt hơn một chút, mở miệng, nói: “sức khỏe của cô như thế nào tôi không xen vào, không đi cũng được, nhưng mà phiền cô sau này đừng có ngã trong phòng vệ sinh như vậy cần tôi phải ôm cô đi ra ngoài, cũng đừng làm cho người ta cảm thấy là tôi ngược đãi cô không cho cô ăn.”
“Vừa rồi tôi không hề gọi anh ôm tôi đi ra ngoài.” Đưa lưng về phía anh, Lâm Lệ nhỏ giọng nói thầm: “Không cần không cho cơm ăn, anh cứ đeo cái bản mặt nghiêm túc cả ngày như thế, căn bản là ngược đãi tinh thần.”
Chu Hàn không đếm xỉa đến lời nói thầm của cô, không mang theo một chút tình cảm nói: “Nếu như cô định lấy sai lầm của người khác tới trừng phạt chính mình, như vậy cô không khỏi cũng quá mức ngu xuẩn.”
Nghe vậy, cả người Lâm Lệ chấn động mạnh một cái, dưới chăn tay nắm chặt lấy ga giường, răng cắn môi thật chặt.
Chu Hàn đứng nhìn cô một lúc lâu, cũng không tiếp tục mở miệng nói thêm cái gì, xoay người chuẩn bị rời đi, lúc tay cầm đến tay nắm cửa, phía sau truyền đến thanh âm yếu ớt của Lâm Lệ, giọng nói khẽ khàng khiến người ta cảm thấy đau lòng.
“Tôi không hề.”
Động tác trên tay dừng lại, Chu Hàn quay đầu, nhìn người đang uốn trong chăn gần như cuộn thành một khối, khóe miệng vung lên vẻ cười lạnh nói: “cô không hề sao? Chẳng lẽ không phải vì hồi đó không giữ được đứa bé mà cô đang sám hối sao? Bởi vì cảm thấy là trách nhiệm của mình, cho nên bắt đầu trừng phạt mình, thậm chí trong tiềm thức cảm giác mình sống chính là một sai lầm tội lỗi, cho nên cô bắt đầu hà khắc đối với chính mình, hà khắc đối với dạ dày của mình, thật ra thì cô căn bản không phải là không thể ăn, mà là cô không muốn, cô cảm thấy bản thân mình khỏe mạnh vui vẻ sống qua ngày là một tội lỗi, chỉ có dày vò mình, dằn vặt mình như bây giờ, cô mới cảm thấy trong lòng thoải mái một chút, bởi vì cô căn bản là đang muốn chuộc tội.”
Lời của Chu Hàn đi vào giống như kiếm đâm vào trái tim của Lâm Lệ, cái loại đau này không khác gì nỗi đau lăng trì, đau làm cho người ta có chút không thở nổi, dưới chăn Lâm Lệ ôm chặt mình, miệng chỉ không ngừng lẩm bẩm nói: “tôi không có, tôi không có…”
Có đôi khi có người phát hiện bí mật trong lòng mình, một câu nói toạc ra, cái loại đau đớn khi chuyện thực bị vạch trần này luốn khiến người ta không thể tiếp nhận được, cho dù biết tất cả những gì người khác nói đều là sự thật, cũng liều chết muốn phủ nhận, cứ như là không thừa nhận thì sẽ an toàn, sẽ không đau nữa, nhưng mà vết thương vẫn còn đó, vẫn còn đang rỉ máu, sao có thể không đau.
“Có hay