Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

Lâm Lệ nói: “cho dù người lớn các anh phạm sai lầm gì, trẻ con cũng là vô tội!” đúng vậy a, trẻ con là vô tội, hơn nữa hồi đó chính anh lựa chọn giữ đứa bé lại! Như Lâm Lệ nói, nếu đã giữ nó lại thì phải chịu trách nhiệm với nó. Cho nên trước khi thằng bé trưởng thành thì mình vẫn phải có trách nhiệm đối với nó.
Mặc dù anh không biết bản thân mình nghĩ thế này được bao lâu. Không tiếng động than nhẹ, chậm rãi giơ tay lên sờ đầu của nó, động tác có chút cứng nhắc, anh thật không quen cũng không am hiểu làm thế này, nhưng mà nhìn ánh mắt chờ mong của bé, vẫn là đặt tay lên đầu bé, nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc nó, không nói lời nào.
Lâm Lệ đứng một bên nhìn cha con bọn họ, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Chu Gia Bân” Một thanh âm lanh lảnh vang lên từ phía sau bọn họ, ba người đồng thời quay đầu lại, thấy phía sau một cô bé như búp bê với hai bím tóc nhỏ, đang ngước khuôn mặt tươi cười nhìn bọn họ. Mà ngược lại bạn nhỏ Chu Gia Bân lại mặt không có biểu cảm gì nhìn cô bé.
Lâm Lệ khom nửa người xuống, tiến tới bên tai thằng bé nói: “tiểu Bân! Giới thiệu bạn học của con cho chúng ta a”.
Bạn nhỏ Chu Gia Bân chỉ nhíu mày như đang suy nghĩ cái gì.
Nhưng mà trong lúc anh bạn nhỏ này còn đang suy tư chưa biết giới thiệu thế nào, thì cô bé kia đã hắng giọng nói: “cô à, con tên là Y Y, không phải là Y trong y phục quần áo, là y trong lưu luyến không rời nha!”. Giọng nói non nớt cộng thêm biểu cảm nhấn mạnh, cả người dễ thương cực kì.
Phía sau mẹ của Y Y cũng đi đến phía bọn họ, cười gật đầu với Lâm Lệ và Chu Hàn, yêu thương sờ đầu con nói: “Y Y nhà chúng tôi nhất định muốn tới nói chuyện với chú siêu nhân đó”. Mà chú siêu nhân trong miệng cô ấy không phải ai khác, mà chính là Chu Hàn.
Lâm Lệ nhíu mày, buồn cười nhìn Chu Hàn một cái, chỉ thấy chân mày anh nhướng lên, khuôn mặt ngăm đen trở lên hồng hồng không hề rõ rệt, thấy vậy Lâm Lệ không khỏi muốn cười.
Mà lúc mấy người lớn đang nói chuyện với nhau, co bé búp bê giãy khỏi tay của mẹ, tiến tới bên bạn nhỏ Chu Gia Bân, nhỏ giọng nói bên tai nó: “Chu Gia Bân, ba bạn thật giỏi! Giỏi như siêu nhân!”
Tuy là không thích người lạ đến gần, nhưng xét lời cô bé nói, bạn nhỏ Chu Gia Bân cũng không đẩy ra, ngược lại khóe miệng gương lên nụ cười đẹp mắt, ngửa đầu nhìn ba mình, vô cùng tự hào nói: “ba mình là giỏi nhất trên đời!”.
Đại hội thể dục thể thao của nhà trẻ bắt đầu lúc một rưỡi, đầu tiên tất cả học sinh cùng phụ huynh đến sân tập nghe hiệu trưởng phát biểu, thật ra thì cũng không có cái gì để nói, chẳng qua là ý nghĩa cùng mục đích của đại hội thể dục thể thao lần này.
Hai giờ, các hạng mục tranh tài bắt đầu, dù sao cũng là trẻ con, nói là đại hội thể dục thể thao thật ra chỉ là khái quát mấy trò chơi nô đùa, một đám trẻ con chơi đùa bất diệc nhạc hồ (không biết trời đất là gì).
Lâm Lệ ngồi ở vị trí trên khán đài, nhìn một đám con trẻ chạy chạy trên sân, nhìn đứa chạy nhanh hơn còn dừng lại xem phía sau có người đuổi theo không, mà bạn nhỏ Chu Gia Bân ở trong đó, trên mặt tràn ngập nụ cười mà Lâm Lệ chưa từng thấy qua.
Ánh mắt nhìn sân tập, Lâm Lệ nhẹ nhàng nói: “anh xem, tiểu Bân cười vui vẻ hơn” Thật ra trẻ con rất dễ thỏa mãn, vì điều các bé muốn rất đơn giản, lại không nhiều, chỉ cần thỏa mãn rồi, là có thể nhanh chóng vui vẻ, hôm nay lúc này tiểu Bân vui vẻ cũng là bởi vì Chu Hàn tới.
Chu Hàn bên cạnh không nói lời nào, khóe miệng chan chứa ý cười đến chính mình cũng không biết.



Giày vò bản thân


Editor: Aquarius8713
Beta: Violetin_08


Lâm Lệ cảm thấy, từ đại hội thể dục thể thao ở nhà trẻ của tiểu Bân vào thứ sáu tuần trước, quan hệ của cô và bé dường như đã được cải thiện rất lớn so với trước, mặc dù bé vẫn không hay nói chuyện, vẫn không hay cười, có sự già dặn sớm không phù hợp với độ tuổi của bé, nhưng mà thay đổi rất nhỏ cũng làm cho Lâm Lệ cảm giác được, bé đã không hề giống như lúc trước, bài xích cô như vậy, một ví dụ nhỏ, lúc cô theo bản năng đưa tay muốn sờ sờ đầu của bé, bé không né tránh nữa, lúc cô cùng bé nói chuyện mặc dù không quá sẵn lòng giao lưu với cô, nhưng có thể gật đầu hoặc lắc đầu, hơn nữa rất chăm chú nhìn cô, nhiều lần, Lâm Lệ cũng có thể hiểu một số ý tứ đơn giản từ trong ánh mắt của bé.
Bất kể như thế nào, đối với Lâm Lệ mà nói, tất cả đó đều là khởi đầu tốt, nếu như đã quyết định coi cuộc hôn nhân này như một công việc mới, vậy làm môi trường công việc tốt hơn một chút đó là đương nhiên, là một trong những nhân tố quyết định phần công việc này có thể kéo dài bao lâu.
Nhưng mà Lâm Lệ càng ngày càng cảm thấy cái dạ dày của cô không tốt lắm, giống như thật sự đúng như mình nói, có lẽ trước kia cô thật sự là ăn nhiều quá, chức năng dạ dày quá mức mạnh mẽ rồi, rất nhiều thứ chỉ cần có thể ăn được cô đều ăn, mà khẩu vị tốt giống như vận may, nó sẽ không đi theo mình cả đời, lúc mình dùng hết vận may của bản thân, khi đó vậy xấu sẽ tới, mà bây giờ đối với Lâm Lệ mà nói, vận xấu của cô chính là khẩu vị xấu, có lẽ cô thật sự là bị mắ