Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
không chỉ có trong lòng cô rõ ràng, làm như thế nào cũng là do cô lựa chọn người khác cũng không can thiệp được, nhưng mà cô làm như vậy đến tột cùng có đáng giá hay không, cô làm như vậy những người yêu cô sẽ không đau lòng sao, cô làm như vậy sẽ khiến cho họ thất vọng! Cô như vậy….. “
“Đừng nói nữa” Lâm Lệ cắt đứt lời của anh, hàm răng cắn chặt, không để cho mình khóc lên, thanh âm từ trong kẽ răng nặn đi ra, nói: “Tôi mệt mỏi, buồn ngủ rồi, mời đi ra ngoài”
Chu Hàn nhìn người đang run rẩy trên giường kia, nhìn hồi lâu, cuối cùng không nói gì thêm nữa, xoay người rời phòng.
Sau khi cửa phòng bị đóng lại, núp ở trong chăn, Lâm Lệ che tay rốt cục khóc lên, nước mắt bị kiềm nén rất lâu rốt cuộc tuôn ra, nước mắt theo khóe mắt làm ướt vỏ gối, đó là bởi vì trong lòng quá đau, Lâm Lệ khóc đến không thể khống chế được bản thân, cả người run lên, tiếng khóc vọng khắp cả gian phòng, đầu tiên là rất thấp trầm, rất bị đè nén, sau đó tiếng khóc dần dần từ nhỏ biến thành lớn, rốt cuộc Lâm Lệ tuôn ra toàn bộ đau đớn đã chôn chặt rất lâu trong lòng mình.
Ngoài cửa, Chu Hàn đứng một lúc lâu, mới trở về thư phòng.
Mì trứng
Editor: Tử Đằng Đằng
Beta: Violetin_08
Lâm Lệ không nhớ rõ chính mình đã bao lâu không khóc thống thống khoái khoái giống như vậy rồi, ban đầu An Nhiên nói cho cô biết Trình Tường có tình nhân bên ngoài, cô không khóc. Lúc Trình Tường ở trong hôn lễ bỏ đi, rồi tỉnh lại trong bệnh viện nghe bác sĩ nói con của cô không còn, cô khóc, nhưng là mở to mắt nhìn trần nhà rơi lệ, bởi vì cô biết mình khổ sở sẽ có người còn khổ sở hơn mình. Lúc ba đột nhiên té xuống, rồi phát hiện bị ung thư, cô bối rối đến mức không biết làm gì cả, trong nội tâm cô càng sợ hãi nóng nảy, muốn khóc lại chỉ có thể nhịn, bởi vì sợ mình khóc lên mẹ sẽ không chịu đựng được, cuối cùng bao nhiêu nước mắt tất cả đều bị kìm nén xuống.
Mơ mơ màng màng tỉnh lại, Lâm Lệ thế mới biết thì ra mình khóc mệt ngủ thiếp đi. Đèn trong phòng vẫn sáng, giống như lúc cô mới ngủ, quay đầu nhìn lại, ngoài cửa sổ đen nhánh một mảnh, trong bầu trời đêm lấp lóe mấy ánh sao.
Nhìn phía ngoài một lúc lâu lúc này Lâm Lệ mới chậm rãi quay đầu nhìn về phía đồng hồ báo thức trên giường, 1h 30.
“Ùng ục__” trong phòng quá mức an tĩnh, thanh âm này vang lên có phần đột ngột.
Lâm Lệ nghe xong cũng không đem lời anh ta để trong lòng, xoay người cầm chiếc khăn lau trên bệ ngồi xổm xuống dọn sạch trứng gà trên mặt đất.
Đến khi đứng lên, vẫn thấy Chu Hàn, đột nhiên hồi tưởng những lời anh nói trước khi ngủ, Lâm Lệ vô thức nóng má lên, quay đi không nhìn anh, xoay người cho khăn lau thả vào trong nước giặt sạch.
“Tìm đồ ăn sao?” Vừa nói chuyện, Chu Hàn đã bước tới.
Lâm Lệ không nói, chỉ cúi đầu giặt sạch khăn lau dính trứng gà. Qua buổi tối hôm qua, đột nhiên cô có một cảm giác mình luôn trong suốt trước mặt anh ta, ánh mắt anh ta quá độc, có thể nhìn rõ ràng những suy nghĩ sâu trong nội tâm con người, làm cho người ta có cảm giác không an toàn.
Phơi cái giẻ lau đã được giặt sạch sẽ lên, Lâm Lệ không nhìn anh ta một cái, thầm mang theo khuôn mặt nóng rang, xoay người về phòng mình.
Chu Hàn cầm cái cốc, quay đầu nhìn bóng dáng cô bước nhanh vào trong phòng, tốc độ kia làm cho người ta có cảm giác cô là đang bỏ chạy trở về.
Lâm Lệ ôm chân ở trên giường một lúc lâu, hôm nay không biết xảy ra chuyện gì, bụng không ngừng réo gọi một cách bất thường, ý nếu cô không cho nó đồ ăn thì sẽ không để cho cô đi ngủ. Lâm Lệ vuốt cái bụng lép kẹp, khóe miệng cười khổ lẩm bẩm tự nói: “làm ơn mi đừng kêu nữa, dù sao mi cũng ăn không được bao nhiêu, có ăn hay không cũng đâu có khác nhau”.
Giống như thật sự cố tình muốn làm trái ý cô, âm thanh ùng ục không hề ngừng mà ngược lại còn to hơn. Lâm Lệ chôn đầu ở giữa hai gối, một lúc lâu, cuối cùng xoa bụng, nhận mệnh, mở cửa đi ra ngoài.
Ngoài cửa, đèn còn sáng, bản năng cho là lúc Chu Hàn lúc đi đã quên tắt đèn, đi về phía phòng bếp, dừng lại trước cửa phòng ăn, ngoài ý muốn nhìn Chu Hàn đang ngồi uống cà phê trên bàn ăn cơm.
Chu Hàn nhìn cô, chậm rãi mở miệng, mặt không chút thay đổi nói: “nếu như năm phút nữa cô còn không ra, tôi liền chuẩn bị đổ cái bát này đi”.
Nghe vậy, lúc này Lâm Lệ mới chú ý tới vị trí bên tay phải anh ta, đang bày một cái bát, trong đó có, ừ, mỳ nấu trứng, hình như là hơi trương rồi, phần lớn nước đã bị mỳ hút hết, bát mì hơi khô, nhìn hình thức không tính là đẹp lắm.
“Anh…” Lâm Lệ nhìn anh ta, lại nhìn bát mỳ trên bàn một chút, nhất thời không biết rõ đây là ý gì.
Chu Hàn lại nhấp một hớp cà phê, mở miệng nói: “ngồi đi, không phải là đói bụng sao?” Rõ ràng là câu nghi vấn, anh ta nói còn hiển nhiên hơn so với câu trần thuật.
“Tôi…..” Lâm Lệ mở miệng, rồi lại không biết có thể nói cái gì.
Nhìn cô một cái, Chu Hàn không nói thêm gì nữa đứng dậy, bưng cà phê trên bàn đi thẳng về hướng thư phòng.
Lâm Lệ đưa mắt nhìn anh ta vào thư phòng, thấy cửa thư phòng đóng lại, lúc này mới thu