Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.

đỏ bừng, lúng túng nhất thời có chút nói không ra lời.
Chu Hàn không nhìn đến sự lúng túng của cô, một lần nữa trở lại vị trí, lấy lại tập văn kiện vừa bị anh đập xuống bàn, không nhìn cô, trực tiếp lạnh giọng mở miệng: “Không có chuyện gì mời đi ra ngoài.”
“Ha ha.” Lâm Lệ cười lạnh, thanh âm kia lạnh lẽo đến mức gần như có thể đóng băng mọi thứ xung quanh, chỉ nghe cô nói: “Đúng, do tôi xen vào việc của người khác rồi, thật xin lỗi, tôi sau này sẽ nhận thức rõ bổn phận của mình!” Nói xong, trực tiếp xoay người đi ra ngoài.
Nhìn Lâm Lệ xoay người đi ra ngoài, nghe tiếng cửa nặng nề đóng lại, Chu Hàn có chút chán nản ngồi dựa vào ghế xoay, ngửa đầu, nhắm mắt lại.
Anh rất khó chịu, anh biết thằng bé bị Lăng Nhiễm đưa về nhất định sẽ phải chịu khổ, anh biết Lăng Nhiễm sẽ đánh chửi thằng bé, cũng biết cô ta từng dùng kim tới châm thằng bé. Vừa rồi anh đã nghĩ tới đến chỗ Lăng nhiễm đưa thằng bé về, nhưng trong lòng lại để ý, anh không thể nào quên được bản báo cáo giám định AND hồi đó! Biết rõ thằng bé là vô tội, nhưng anh lại không thể nào làm như không hề quan tâm.
“Chết tiệt!” Chu Hàn khẽ nguyền rủa một tiếng, cáu kỉnh hất hết giấy tờ trên mặt bàn xuống đất, nhìn chằm chằm giấy tờ rơi đầy đất, chợt cầm lấy chìa khóa xe trên bàn, với áo khoác trên ghế sô pha, trực tiếp ra khỏi phòng làm việc nhanh như gió.



Tiểu Bân bị thương


Editor: Aquarius8713
Beta: Violetin_08


Chung quy cũng không vượt qua được cửa ải trong lòng, cho nên anh lấy chìa khóa trực tiếp lái xe đến nhà Lăng Nhiễm, lúc anh đến nhà Lăng Nhiễm đã là mùi rượu đầy người, ánh mắt nhìn anh cũng bắt đầu có chút ít tan rã không rõ, mà sau khi anh vào cửa chỉ thấy đứa nhỏ trốn ở một góc phòng khách, trên tay bị mấy mảnh chai rượu vỡ tạo thành mấy vết thương, may mà vết thương cũng không sâu, nhưng mà chảy không ít máu.
Ngoài vết thương trên tay, cái trán cũng bị đánh rách da, rỉ máu ra, da mặt cũng bị chầy xước, xuất tia máu.
Quả thực Chu Hàn không thể tin được, mặc dù anh biết Lăng Nhiễm sẽ đánh chửi đứa nhỏ, nhưng chưa từng nghĩ tới cô ta thế nhưng có thể ra tay nặng như vậy, dù sao cũng là con ruột của cô ta, chẳng lẽ cô ta không hề có chút cảm giác gì sao?
Tiến lên một tay ôm lấy đứa nhỏ, xoay người muốn đi lại bị Lăng Nhiễm ngăn cản, “Không cho anh đem con của tôi đi!”
Thấy anh muốn đi, Lăng Nhiễm nóng lòng liền ôm lấy chân của Chu Hàn, cầu khẩn nói: “đừng như vậy, Chu Hàn, đừng đối xử với em như vậy, anh yêu em mà, anh nói anh có thể vì em đi làm bất cứ việc gì thậm chí cả việc chết vì em, Chu Hàn, em sai lầm rồi, trước kia đều là lỗi của em, chúng ta bắt đầu lại, bắt đầu lại lần nữa có được hay không, chúng ta trở về Mỹ, chúng ta sẽ giống như trước kia, có được hay không, đừng bỏ em, em không còn có cái gì nữa, không thể không có anh…” Vừa nói vừa gào khóc, tay nắm thật chặt chân Chu Hàn không để cho anh đi.
Chu Hàn không thèm nhìn cô ta, có lẽ hồi đó anh còn có thể vì nước mắt của cô ta vì cô ta nhu nhược mà mềm lòng, nhưng mà hiện tại anh sẽ không, cô ta không phải là Lăng Nhiễm mà mình biết, mà mình cũng không còn là Chu Hàn trước kia yêu cô ta đến chết đi sống lại.
Lạnh giọng không mang theo một chút tình cảm nói: “Buông ra!” Giọng nói kia lộ ra quyết tuyệt.
“Không, em sẽ không buông.” Lăng Nhiễm đưa tay ôm chặt hơn chút nữa, trong miệng không ngừng nói, “Anh yêu em, anh yêu em…”
“Ha ha. . . .” Chu Hàn cười lạnh, cúi đầu nhìn cô ta một cái nói: “hồi đó là tôi quá qua ngốc mới có thể yêu cô, không có ai có vĩnh viễn tiếp tục ngu xuẩn.” Nói xong, dùng sức đem chân rút ra, sau đó cũng không liếc nhìn cô ta thêm cái nào rời đi, cho dù cô ta gục trên mặt đất gào thét với anh.
Lâm Lệ từ phòng làm việc của Chu Hàn đi ra ngoài liền cầm túi xách đi xuống, một đường từ phòng làm việc đến bãi đậu xe lầu dưới công ty, Lâm Lệ không hề dừng lại bước nào, lúc ngồi vào xe, bộ ngực còn có chút hổn hển, cũng không biết là bởi vì là dọc đường này đi quá nhanh hay là bởi vì trong lòng còn đang vì Chu Hàn mới vừa nói những lời đó mà tức giận.
Ở trên xe ngồi một lúc lâu, đợi hơi thở của mình bình ổn lại, tựa lưng vào ghế ngồi thở dài một cái, khóe miệng cong lên tự giễu, chỉ nhẹ giọng lẩm bẩm: “Vốn chính là quan hệ hợp tác, là mình nhiều chuyện…”
Ngồi trên xe tự giễu kiểm điểm lại một lúc lâu, Lâm Lệ mới khởi động xe rời đi.
Cũng không có lái xe trở về ngay, mà là cứ lái xe như vậy cho thổi gió giảm bớt phiền muộn trong lòng. Vốn định gọi điện thoại cho An Nhiên hẹn cô đi ra ngoài trò chuyện một chút, nhưng lại sợ cô ấy nhìn ra cái gì lại lo lắng cho mình, huống chi cô ấy bây giờ còn đang mang thai.
Cứ lái xe không có có mục đích gì như vậy, thật vừa đúng lúc vào giờ cao điểm, dưới ánh đèn nê-ông, xe bị tắc giữa dòng xe cộ thật dài, tâm tình không lo âu như những chủ xe khác, Lâm Lệ một tay đặt ở bệ cửa sổ, tay nhẹ chống đầu, cứ bị nghẽn lại ở đây thế này cũng không có cái gì không tốt, ít nhất không cần chờ đợi trong phiền não.
Ngoài