Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
những lời vừa rồi lần nữa không thì bên kia điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp, “Tôi biết rồi.” Chỉ có ba chữ này, nói xong liền cúp máy, bên tai Lâm lệ chỉ còn tiếng “tút tút” vang lên.
Lâm Lệ sững sờ nhìn số điện thoại di động một lát, trong lòng nghi ngờ thầm nghĩ, chuyện đứa nhỏ này bị mẹ nó mang đi, đến tột cùng là anh ta biết hay không biết?
Cô giáo Trần đứng ở bên thấy Lâm Lệ cúp điện thoại, vội hỏi: “Như thế nào, Tiểu Bân là được mẹ nó đưa đi chứ?” Giọng nói có chút gấp gáp, vẻ mặt chứa đầy lo lắng.
Thật ra thì cũng không trách được cô giáo Trần lo lắng, dù sao đứa nhỏ này đến nhà trẻ học mà lại là học sinh lớp cô chủ nhiệm, nếu đứa trẻ này xảy ra chuyện gì, cô chỉ là một chủ nhiệm nhỏ bé làm sao gánh nổi trách nhiệm, mà buổi trưa là mẹ cậu bé đến đón, trước đây đã tới đón mấy lần, cô rõ ràng không có nhận lầm.
Lâm Lệ nhìn cô giáo một cái, nghĩ thầm Chu Hàn giọng nói bình tĩnh như thế, có lẽ đứa nhỏ này thật sự là ở chỗ Lăng nhiễm, nghĩ như vậy, liền gật đầu với cô giáo Trần: “ừ, hẳn là ở đó.”
Thấy Lâm Lệ gật đầu, lúc này cô giáo Trần mới có thể nở nụ cười, nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt, đứa nhỏ này cùng mẹ sẽ không xảy ra chuyện gì , Chu phu nhân cũng đừng quá lo lắng.”
Lâm lệ chỉ cười cười, sau đó không nói thêm gì nữa, tạm biệt cô giáo Trần, xoay người đi tới chỗ đỗ xe.
Lâm Lệ không lái xe về nhà mà trực tiếp lái xe đến công ty, lúc từ trong thang máy bước ra, mấy giám đốc chi nhánh cùng Chu Hàn đã kết thúc cuộc họp, cửa phòng họp mở ra, Chu Hàn đi đầu cầm lấy cặp tài liệu đi ra ngoài, cũng không nhìn cô, trực tiếp vào phòng làm việc của anh bên cạnh phòng họp.
Mà mấy người theo ở phía sau anh ta cũng lục tục từ trong phòng họp đi ra ngoài, cúi đầu trò chuyện với nhau nội dung hội nghị vừa rồi, lúc đi tới cửa thang máy thấy Lâm lệ đứng ở đó cũng chỉ gật đầu, thuận miệng hỏi thăm, sau đó liền bước vào trong thang máy.
Đợi những người đó rời khỏi, Lâm Lệ thậm chí túi xách cũng chưa để xuống, trực tiếp đẩy cửa phòng làm việc của Chu Hàn đi vào.
Nghe thấy tiếng động, Chu Hàn chỉ ngẩng đầu nhìn cô một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục xem tài liệu trên tay mình.
“Tiểu Bân ở chỗ mẹ nó sao?” Ở trong điện thoại Chu Hàn nói không rõ ràng , Lâm Lệ có chút không yên lòng.
“Ừ.” Chu Hàn chỉ đáp một tiếng, tiếp tục xem tài liệu trong tay. Thật ra vừa rồi cúp điện thoại xong anh liền gọi điện thoại cho Lăng nhiễm, thằng bé đúng là ở chỗ cô ta, nhưng mà cũng không phải là cô ta nhớ con hay là gì, chẳng qua là muốn lợi dụng thằng bé để dọa dẫm anh, giống như sáng nay cô ta nói ở trong phòng làm việc, cô ta nói nếu anh không chịu giúp thì sẽ đưa con đi.
“Tại sao?”
Nghe vậy, Chu Hàn ngẩng đầu, chỉ thấy Lâm Lệ đứng đó, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, trên mặt mang vẻ khó hiểu.
Để xuống tập tài liệu trong tay xuống, nhìn cô, Chu Hàn hỏi ngược lại: “Lăng Nhiễm là mẹ nó, muốn tới đón nó, có vấn đề gì không?”
Lâm Lệ nghẹn họng, nhất thời không biết nói gì, Lăng nhiễm là mẹ Tiểu Bân, bàn về tình về lý cô ta muốn dẫn Tiểu Bân đi đều không có vấn đề hoặc là không thích hợp, nhưng mà thế nào cô cũng thấy lo lắng, cô nhớ tới ngày đó thằng bé ở trong bệnh viện bị y tá tiêm, nhớ tới cô hỏi bé có đau hay không bé lắc đầu nói mẹ châm còn đau hơn!
Trong lòng không khỏi đau lòng cho thằng bé, sợ bé lần này trở về bên cạnh mẹ, nếu như lại bị như vậy thì phải làm thế nào! Nghĩ tới cũng có chút sợ, nhìn Chu Hàn có chút kích động nói: “Lăng Nhiễm sẽ ngược đãi thằng bé! Cô ta sẽ cầm kim châm Tiểu Bân .”
Chu Hàn chỉ nhìn cô một cái, không nói chuyện, cúi đầu tiếp tục xem tài liệu trong tay, cầm lấy bút đánh dấu lên trên đó.
Lâm Lệ có chút gấp gáp, hai tay chống ở trên mặt bàn nhìn anh, ngữ điệu vội vàng nói: “anh có nghe được lời nói của tôi không đó, cô ta thật sẽ đánh thăng bé! Rốt cuộc anh có phải là cha nó hay không, sao lại không hề quan tâm con mình chút nào vậy!”
“Ba ! ——” Chu Hàn đập mạnh tập tài liệu trong tay lên bàn, nhìn chằm chằm Lâm Lệ, vẻ mặt tràn đầy tức giận.
Bởi vì chưa hề chuẩn bị, cho nên bị anh ta làm cho sợ hết hồn, sững sờ nhìn, trái tim đập mạnh lên: “Anh, anh làm gì!” Quá đột ngột, Lâm Lệ nhìn anh ta trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Chu Hàn đứng lên, hai tay chống ở mặt bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Lệ nói: “Lâm Lệ cô nghe rõ ràng cho tôi, chúng ta hợp tác qua hôn nhân, việc đưa đón thằng bé kia cũng được ghi rõ ràng trên hợp đồng, trong lòng tôi và cô đều biết rõ ràng, đoạn hôn nhân này thay vì nói là hôn nhân còn không bằng nói là một cuộc hợp tác. Chúng ta không phải là vợ chồng mà là quan hệ hợp tác, đã là hợp tác vậy thì chính là công việc. Nếu đã là nơi làm việc như vậy mời cô đừng đem tình cảm cá nhân xen vào, cũng đừng áp đặt ý nghĩ của cô cho tôi, tôi giao con cho người nào, con tôi bị người nào đón đi, những thứ này đều không đến phiên cô quản, Lăng nhiễm có đánh thằng bé hay không cũng không phải chuyện của cô, xin cô nhớ rõ bổn phận của mình!” Chu Hàn nói giọng rất nặng nề, vẻ mặt cũng quá mức dọa người.
“Anh…” Lâm lệ nhìn anh, mặt