Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.
đau mới thu hồi ánh mắt, trong lòng, an ủi mình rằng người mà không biết xấu hổ như vậy vô địch thiên hạ rồi, coi như bị chó cắn một cái đi, mình cũng đâu thể nhào đến cắn lại nó một cái được chứ.
Nghĩ như vậy, nội tâm tức giận nãy giờ cũng bình tĩnh trở lại, dùng ánh mắt liếc anh ta một cái, sau đó mũi hừ nhẹ, hướng bên cạnh anh đi đến.
Lâm Lệ ra vẻ rất bình tĩnh nhưng vẫn khó nén cơn tức của mình, thành công chọc cười Chu Hàn, cười đến mức thang máy đến rồi cũng không phản ứng.
Lâm Lệ tức giận giẫm chân đi về, lúc mới mở cửa đi vào đã bị mẹ Lâm đứng trước cửa kéo vào trong phòng khách, trong phòng ba Lâm đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế salon, trên bàn trà bày nước sôi và thuốc mà hôm qua mới đến bệnh viện lấy về.
“Ngồi xuống, ngồi xuống!” mẹ Lâm kéo tay con gái ngồi đối diện với ba Lâm, sau đó mình thì vòng qua bàn trà ngồi bên cạnh ông, hai vợ chồng nhìn chằm chằm vào cô con gái trước mặt. Lâm Lệ bị nhìn đến trong lòng thấy sợ hãi, đưa tay gãi mái tóc ngắn xinh đẹp, không khỏi hỏi: “ Ba? Mẹ? Hai người muốn nói gì với con sao?”
Giọng nói của ba Lâm có chút không tự nhiên, họ nhẹ gật đầu, sau đó quay sang nhìn mẹ Lâm một cái, nói: “ Bà nói đi!”
Lâm Lệ bị bộ dáng nghiêm trang của hai người hù dọa, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì, mơ hồ cũng cảm giác được chuyện bọn họ muốn nói không đơn giản, nhìn mẹ Lâm dò xét hỏi: “Mẹ! Mẹ! mẹ rốt cuộc muốn hỏi gì thế? Đã xảy ra chuyện gì sảy ra sao?”
Mẹ Lâm liếc cô, hỏi: “Có phải con đang giận dỗi với Chu Hàn không?”
Lâm Lệ sửng sôt, nghĩ thầm biểu hiện của mình qua rõ ràng sao? Làm sao mà ba mẹ có thể nhìn ra!
Nhưng mà tất nhiên là không thể thừa nhận rồi, chỉ có thể giải ngu nhìn mẹ, cười khan: “Mẹ nói cái gì vậy, khi nào thì con giận Chu Hàn chứ!”
“Còn nói không có!” mẹ Lâm lườm cô, nói: “Mẹ thấy rõ ràng, đó không phải giận nhau thì là gì?”
“Nhìn thấy?” Lâm Lệ kinh hãi, chẳng lẽ chuyện tối qua trong thư phòng bà đã biết rồi!
“Dĩ nhiên là thấy” mẹ Lâm nói: “Buổi sáng mẹ thức dậy cùng lúc với Chu Hàn, thấy nó từ căn phòng thứ nhất bên trái đi ra!”
“Căn phòng thứ nhất bên trái?” Lâm Lệ quay đầu nhìn về phòng ngủ bên kia, nghĩ thầm, phòng thứ nhất bên trái không phải phòng ngủ chính sao? Chu Hàn từ phòng đó đi ra thì có gì kì quái?
“Ai!” mẹ Lâm thở dài, một lần nữa đứng dậy, vòng qua bàn trà ngồi xuống bên cạnh Lâm Lệ, kéo tay cô đặt trên đùi mình nhẹ nhàng vỗ, mềm giọng, cảm khái nói: “Tiểu Lệ a, mẹ và ba con đã quan sát từ tối qua rồi, Chu Hàn thật sự không tồi, vừa biết quan tâm vừa biết chăm sóc cho con, hơn nữa còn đối với chúng ta rất tốt, con a đừng tùy hứng như trẻ con, vợ chồng có va va chạm chạm là điều bình thường, có rất nhiều cách xử lý, nhưng đừng bao giờ xa cách nhau, làm như vậy lòng người sẽ lạnh, lòng người ta mà lạnh rồi thì muốn làm nóng lại sẽ rất khó khăn!”
Lâm Lệ càng nghe càng thấy hỗn loạn, có chút không rõ mẹ cô lời này là có ý gì, gượng cười nói: “Mẹ! Mẹ đang ở đây nói cái gì vậy, làm sao con nghe không hiểu”
“Con đừng tưởng gạt chúng ta nữa, chúng ta biết rõ rồi, Chu Hàn cũng đã nói rồi”- mẹ Lâm nói- “thật ra chuyện này cũng không thể đỗ lỗi hết cho Chu Hàn, Chu Hàn vốn phải cáng đáng công ty, công việc vốn bận rộn, thời gian có thể cùng con tất nhiên sẽ ít đi, con làm vợ cũng nên biết thông cảm mới đúng, tính tính cởi mở chút”
Khóe miệng Lâm Lệ co quắp, hỏi: “ Mẹ, Chu Hàn…. đã nói gì với mẹ?”
Mẹ Lâm nhìn cô, nói: “Nó nói vì ngày nào nó cũng làm việc đến nửa đêm cho nên mấy hôm nay con giận dỗi nó, đó là lý do hai người phân phòng ngủ!”
Lúc này ba Lâm cũng phát biểu ý kiến, phê bình con gái nói: “ Tiểu Lệ, chuyện này là con không đúng rồi!”
Lâm Lệ không biết có thể nói cái gì, khóe miệng co quắp, gượng cười.
Hai nhà gặp mặt
Editor: Aquarius8713
Beta: Violetin_08
Bởi vì buổi tối coi như là bữa cơm người hai nhà chính thức gặp mặt, cho nên buổi chiều trước giờ tan tầm, Chu Hàn quay về chuẩn bị đón Lâm Lệ và ba Lâm mẹ Lâm cùng nhau đi tới nhà hàng, về phần nhà hàng, sáng sớm tinh mơ ngày hôm qua mẹ Chu đã gọi điện thoại tới đây nói đã đặt xong rồi, đến lúc đó bọn họ cứ thế đến là được.
Buổi chiều Chu Hàn trước đó đã gọi điện thoại báo cho Lâm Lệ thời gian buổi tối ăn cơm, cho nên lúc anh từ trong công ty lái xe trở lại, ba Lâm mẹ Lâm hai người cũng đã chuẩn bị xong, bất cứ lúc nào cũng có thể ra cửa.
Chu Hàn để cho ba Lâm mẹ Lâm ngồi trong ở trong phòng khách một lát, còn mình thì đặt cặp công văn trên tay vào trong thư phòng sau đó mới chuẩn bị trở về phòng thay quần áo ra ngoài.
Lấy bộ quần áo phù hợp từ tủ quần áo ra thả lên trên giường, Chu Hàn cởi áo vest chuẩn bị bắt đầu thay quần áo, nhưng vừa mới tháo mấy nút cổ áo sơ mi, cửa phòng đã bị người từ bên ngoài mở ra.
Chu Hàn cười, cúi đầu liếc nhìn thân thể của mình, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, lần nữa nâng mắt ánh mắt kia thâm thúy như cũ, vừa tiến tới gần cô một bước, hỏi: “Hay là nói thật ra thì cô cũng không ngại chúng ta chung ch