Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.
nhỏ nhắn tràn đầy tức giận, thấp giọng mắng, “Hạ lưu, vô sỉ!” Sau đó kia khí lực vỗ vào cái gối ôm trong tay càng mạnh, tựa như coi gối kia làm Chu Hàn mà đánh.
Càng nghĩ càng không hết giận, nhưng hành động đánh gối quá mức trẻ con , cuối cùng Lâm Lệ cầm lấy gối trợn mắt nhìn một lúc lâu, sau đó ném thẳng gối xuống đầu giường, sau đó gối đầu lên chiếc gối bị mình đánh có chút biến dạng, trực tiếp nhắm mắt đi ngủ.
Ngày thứ hai Lâm Lệ bị ánh mặt trời bên ngoài làm thức giấc, mơ mơ màng màng tỉnh lại, trong phòng ánh sáng làm cho cô có chút không thích ứng, giơ tay lên trán che lại một lúc lâu mới từ từ thích ứng được ánh sáng trong căn phòng.
Liếc nhìn đồng hồ báo thức đặt ở trên tủ đầu giường, lại nằm xuống giường trong chốc lát, lúc này mới đứng lên chuẩn bị đi rửa mặt.
Đợi Lâm Lệ vệ sinh cá nhân xong, mới mở cửa liền nghe thấy trong phòng ăn truyền đến tiếng cười nói của cha mẹ.
Tại sao phân phòng?
Editor: Tử Đằng Đằng
Beta: Violetin_08
Đợi Lâm Lệ vệ sinh cá nhân xong, mới mở cửa liền nghe thấy trong phòng ăn truyền đến tiếng cười nói của cha mẹ.
“Cái gì thế ạ?” Lâm Lệ nhíu mày nghi ngờ, ba mẹ cô cho dù lúc ở nhà cũng đâu có cười đùa vui vẻ đến như vậy.
Mang theo nghi ngờ, Lâm Lệ đi về phía phòng ăn.
Trong phòng ăn, lâm ba, lâm mẹ ngồi ở một bên, phía trước họ bày là bữa ăn sáng kiểu tây mà bình thường họ không có thói quen dùng: sandwich cùng trứng tráng, Chu Hàn thì ngồi đối diện họ, tay trái cầm lấy sandwich tay phải bưng cốc sữa tươi, giờ phút này đang chọc cho ba Lâm và mẹ Lâm cười đế không ngậm miệng lại được, bầu không khí hài hòa, ấm áp vui vẻ vô cùng.
“Còn nói mình không trẻ con, nhìn con nói những lời như đứa bé kìa” Mẹ Lâm chê cười nói: “Con đã kết hôn cùng Chu Hàn, Chu Hàn hiện tại là con rể của mẹ, người ta nói con rể cũng là con, sao lại nói mẹ là đi giúp người ngoài nói chuyện?”
Lâm Lệ bị mẹ Lâm nói cho không đáp được, nếu mọi chuyện theo như mẹ nói thì không sai, nhưng vấn đề là cô với Chu Hàn chỉ có thể coi là vợ chồng hờ, mặc dù được luật pháp công nhận nhưng hai người bọn họ đều biết chuyện này không phải như vậy.
Dĩ nhiên, những lời này thì không thể nào nói với ba mẹ được, ngậm bồ hòn làm ngọt, cô chỉ có thể đồng thời nuốt cả sandwich và sữa tươi.
Bữa ăn sáng này, ba Lâm, mẹ Lâm và Chu Hàn là cảm thấy vui vẻ, Lâm Lệ mặc dù trong lòng vẫn còn chút buồn bực, nhưng xét thấy Chu Hàn làm bữa sáng này mùi vị thật không tệ, bữa ăn này cô cũng tạm chấp nhận vậy.
Ăn xong bữa sáng, Chu Hàn lại muốn tới công ty xử lý công việc làm ăn, liền cầm cặp công van trực tiếp đi ra ngoài, trước khi đi anh còn nói với ba Lâm, mẹ Lâm rằng đã đặt xong chỗ ăn tối cho hai gia đình gặp mặt rồi, lúc đó anh sẽ về đón bọn họ đi qua, ngoài ra còn dặn Lâm Lệ đưa ba mẹ đi ra ngoài dạo một chút, hiện tại là tháng mười khí trời không lạnh cũng không nóng, đi ra ngoài dạo cũng là lựa chon không tồi.
Nghe được những lời này của Chu Hàn, hai ông bà cười toe toét, trong lòng vốn còn chút thái độ với cuộc hôn nhân này giờ đã tiêu tan, liên tục gật đầu nói tốt.
Dưới sự kiên trì và đôn đốc của mẹ Lâm, Lâm Lệ đành bất đắc dĩ đưa Chu Hàn ra thang máy. Lúc đang chờ thang máy, Chu Hàn quay đầu liếc nhìn cô gái đứng bên cạnh không hề tình nguyện tiễn anh, buồn chán tựa vào một bên, vẻ mặt giống như một con mèo nhỏ chán chường vậy.
Cười nhạt mở miệng nói: “Còn giận chuyện ngày hôm qua sao?”
Nghe vây, Lâm Lệ như con mèo dựng lông, oán hận trừng mắt về hướng của anh, hạ thấp giọng nói: “Không cho anh nhắc lại chuyện tối qua!” Tối qua coi như cô xui xẻo đi.
Thấy phản ứng của cô, Chu Hàn nhíu mày, cố ý hỏi ngược lại: “Tại sao?”
Lâm Lệ cắn răng; cơ hồ là nghiến răng nói: “Anh thấy có gì tốt đẹp để nhớ lại sao? Tôi vì cái gì lại muốn nhớ đến chứ!”
Với những lời của Lâm Lệ Chu Hàn thật làm như đang suy nghĩ rất kĩ lưỡng, một lúc sau đó gật đầu không nặng không nhẹ, không mặn không nhạt nói: “Đối với tôi mà nói coi như không tồi, cảm giác rất tốt!”
“ Anh ___” Lâm Lệ bất mãn trợn mắt, muốn nói cái gì nhưng nhất thời lại không biết nói từ đâu, nhìn anh ta tức đến trề cả quai hàm.
Đối với cái trừng mắt của cô, Chu Hàn chẳng qua là nhún nhún vai, nói: “Tôi đang nói thật, mùi vị quả thật không tệ, mềm mại, nhỉ?”
Nghĩ nghĩ một lúc, đột nhiên nghĩ đến cái gì, gật đầu khẳng định với Lâm Lệ gật đầu nói: “ Đúng rồi, còn có ngọt ngào, với tôi mà nói thật là một ký ức tốt đẹp để nhớ lại, biết đâu lúc rảnh rỗi sẽ hồi tưởng lại!”
Lâm Lệ bị anh ta nói xong, mặt đều đỏ bừng, lườm anh ta lúc lâu, nghẹn mãi ra hai chữ: “Lưu manh!!!”
Chu Hàn nhún vai, không hề phản bác đánh giá của cô, thậm chí anh còn gật đầu đồng ý nói: “ Tôi cũng không phủ nhận!”
Nhìn bộ dáng xù lông, chu miệng của cô, trong lòng anh lại cảm thấy có chút dễ thương, khóe miệng bất giác cong lên thành một độ cong nhu hòa, thậm chí đến chính anh cũng không hề hay biết.
Lâm Lệ oán hận trừng mắt anh một lúc lâu, trừng đến khi ánh mắt mình đau