Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2007 lượt.

hần.
Lâm lệ nuốt một ngụm nước bọt, khẩn trương hỏi: “Anh, anh… Anh muốn làm gì!”
“Cô không phải nói tôi hạ lưu, hèn hạ vô sỉ lại không biết xấu hổ sao?” Chu Hàn từng câu từng chữ hỏi ngược lại , khóe miệng cười thoạt nhìn có chút quỷ dị.
“Vốn, vốn chính là như vậy!” Lâm lệ vừa nói, lại lui về phía sau một bước.
“Đúng a” Chu Hàn cười như không cười, sải bước tới trước mặt cô rồi đứng lại.
Lâm Lệ có một loại rất dự cảm xấu, cô cảm thấy nếu như cô cứ tiếp tục ở lại trong phòng này lát nữa nhất định sẽ phát sinh chuyện gì đó, hơn nữa tuyệt đối không phải là chuyện tốt! Nghĩ như thế, trong lòng liền nhanh chóng có quyết định, vội vàng nói: “Cái kia, thời gian đã không còn sớm, tôi muốn đi ngủ, ngủ ngon.” Nói xong xoay người muốn chạy đi.
Chẳng qua là chân đi, tay lại bị người kéo lại, Chu Hàn bước tới đồng thời kéo tay cô.
Lâm Lệ gượng cười quay đầu, nhìn hắn, nụ cười trên mặt so với khóc còn khó coi hơn rất nhiều, run rẩy nói: “Sao, làm gì?”
Chu Hàn khóe miệng mang nụ cười tà mị nụ vẫn không có giảm, đưa tay đem thân thể của cô quay lại, chỉ nói: “Tôi chỉ muốn chứng minh lời nói mới vừa rồi của cô là sai lầm .”
“Ách” Lâm Lệ sửng sốt, có chút không hiểu rõ ý tứ của hắn, hỏi: “Anh làm gì —— ô ——” hai chữ còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, liền trực tiếp bị ngăn ở trong miệng.
Chu Hàn nâng mặt của nàng, hôn rất sâu, bởi vì quá mức đột ngột Lâm Lệ hoàn toàn không có kịp phản ứng, cho nên đôi môi vừa hé mở Chu Hàn liền đưa lưỡi vào thăm dò, đầu lưỡi bá đạo tham lam như muốn chiếm lấy tất cả ngọt ngào trong miệng cô.
Lâm Lệ một lúc lâu cũng không có kịp phản ứng, ánh mắt mở thật to , tay cũng quên không phản kháng.
Chu Hàn nhìn dáng vẻ cô lúc này không khỏi có chút buồn cười, môi kề sát thì thầm: “Nhắm mắt lại.” Giọng nói mang theo vẻ ôn nhu ngoài ý muốn.
Lâm Lệ mơ mơ màng màng hoàn toàn không biết tình huống gì, nghe vậy cũng nhắm lại.
Môi của cô rất mềm, so sánh với đôi môi trời sinh có chút lạnh lẽo của mình, môi của cô ấy rất ấm áp, có hương vị giống như kẹo đường mình ăn lúc còn bé, làm cho người ta không khỏi muốn nhiều hơn.
Hôn Lâm Lệ là một chuyện rất thoải mái, Chu Hàn thuận theo tự nhiên, từ từ nhắm mắt lại, từ từ quên mất chuyện không vui trong lòng lúc trước. Phiền muộn cùng bị đè nén, đưa tay nâng mặt của cô hôn sâu hơn chút ít.
Cũng không biết qua bao lâu, Lâm Lệ như ở trong mộng chợt tỉnh, chợt mở hai mắt ra, thấy gương mặt Chu Hàn phóng ta trước mắt, liền có cảm giác nhục nhã, kia lửa giận trong lòng bùng cháy, một tay đẩy Chu Hàn ra, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm, ánh mắt kia cơ hồ sắc bén như muốn ăn thịt người.
Chu Hàn lui về sau hai bước mới đứng vững, nhìn cô, nụ cười nơi khóe miệng so với trước càng sâu hơn vài phần, nói: “Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, cái gì mới gọi là lưu manh, cái gì mới coi là vô sỉ hạ lưu không biết xấu hổ.”
Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, một lúc lâu sau , nước mắt không báo động trước trực tiếp từ trong hốc mắt chảy xuống.
Nước mắt của cô khiến cho Chu Hàn không khỏi sửng sốt, ý thức được việc mình mới vừa làm đúng là có chút quá đáng, do dự mở miệng nghĩ muốn giải thích , “Này, cô…” Mở miệng xong mới thấy mình không biết nên nói gì.
Lâm Lệ đưa tay đi lau nước mắt trên mặt, nhưng lau làm sao cũng không xong, trong lòng không khỏi cảm thấy ủy khuất, giờ phút này cô tựa hồ cũng trở nên đặc biệt yếu ớt.
Chu Hàn không biết lúc này nên làm gì, nhưng cứ đứng nhìn cô khóc cũng không phải là biện pháp, bèn đi lên phía trước, đưa tay muốn lau đi nước mắt trên mặt cô, lại bị cô chặn ngang đẩy ra.
Ánh mắt oán hận trừng mắt liếc Chu Hàn một cái, có chút trẻ con đưa thay sờ sờ khóe miệng, sau đó lại hướng về phía anh ta oán hận mắng một câu, “Khốn kiếp!” Sau đó quay đầu trực tiếp đi ra khỏi thư phòng.
Chu Hàn sững sờ tại chỗ một lúc lâu, sau đó có chút khống chế không được cười ra tiếng, đưa thay sờ sờ môi của mình, cười lắc đầu, lúc này mới xoay người trở lại ghế xoay phía sau bàn đọc sách.
Thời điểm đưa tay lấy văn kiện trên bàn, liếc thấy mới vừa rồi cô đưa cà phê vào, tách cà phê còn lượn lờ khói trắng, trong không khí có mùi thơm nhàn nhạt của cà phê.
Đưa tay đem cái chén bưng quá, đặt ở khóe miệng nhẹ nhàng uống một hớp, bởi vì để một lúc lâu nên hiện tại nhiệt độ vừa phải, chỉ là cà phê vốn có vị đắng hiện tại uống nó lại có cảm giác ngọt ngào nhàn nhạt.
Cảm giác như thế khiến cho Chu hàn không khỏi nhíu mày, bưng cà phê nhìn kỹ một lúc lâu, lại nhấp một hớp, lần này xác nhận mùi vị là cà phê là đắng chát, lúc này mới nới lỏng chân mày, một lần nữa cầm lên văn kiện xem.
Trong phòng, Lâm Lệ ôm gối ngồi ở đầu giường, tức giận lấy tay vỗ gối, trong miệng nhỏ giọng nói thầm , “Khốn kiếp, đại khốn kiếp, hèn hạ vô sỉ hạ lưu, đại khốn kiếp! …”
Nhớ tới hết thảy mọi chuyện mới vừa rồi trong thư phòng, ngay lúc đó cô thậm chí còn có thể rõ ràng cảm giác được dưới cái mông kia cách lớp y phục nhiệt độ vật kia truyền tới, nóng rực cơ hồ có thể đem người làm phỏng.
Nghĩ tới, Lâm Lệ mặt đỏ bừng , trên khuôn mặt