XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.

luôn về phía tủ để đồ, vừa định vươn tay lấy túi xách để trên tủ thì Chu Hàn ở phía sau đột nhiên mở miệng: “Em đang trốn tôi sao?” Giọng anh không lớn nhưng lại rất mạnh mẽ, vang vọng vào lòng Lâm Lệ, làm bước chân cô như bị buộc chặt lại, không bước nổi một bước.
Lâm Lệ không quay đầu, cắn cắn môi, nói: “Không phải, chỉ là tôi muốn đến công ty sớm một chút thôi”
Phía sau, nghe thấy tiếng Chu Hàn: “Tôi lại nghĩ bởi vì tối hôm qua…”
“Không có”, không đợi Chu Hàn nói xong, Lâm Lệ xoay người ngắt lời anh, nhìn Chu Hàn với vẻ mặt quật cường không chịu thua: “Không phải vì chuyện đó mà tôi trốn tránh anh, chúng ta đều là người trưởng thành, làm gì ở trên giường đó có gì ghê gớm, bên ngoài tình một đêm rất nhiều, nếu chỉ vì chúng ta đã lên giường với nhau mà trốn tránh như vậy cũng quá là khác người, mấy cái chuyện đó tôi chẳng thèm làm.”
Chu Hàn cũng không bỏ qua đôi môi run rẩy, cùng hai tay đang nắm chặt nhau của cô, nhưng anh cũng không vạch trần, chỉ nhìn cô khóe miệng mang theo nụ cười tà mị nói: “Đúng là hôm nay em định sáng sớm đến công ty xem xét công việc?”
“Đương nhiên!” Lâm Lệ vẻ mặt không thể phủ nhận gật gật đầu, hất cái cằm nhỏ vẻ kiêu ngạo.
“Khụ khụ”, Chu Hàn khẽ ho một tiếng, nhịn xuống ý cười đã muốn kéo đến khóe miệng, gật đầu, sau đó cố ý ra vẻ đứng đắn nói: “Xem ra tôi cần phải thấy may mắn vì có được một nhân viên mẫn cán như em vậy”
Lâm Lệ kéo kéo khóe miệng, trên mặt không có một chút ý cười, “Vậy tôi đi trước”. Nói xong lâp tức thay giầy mở cửa đi ra ngoài
Chờ cánh cửa bị mở ra kia vừa đóng lại, trong phòng Chu Hàn rốt cuộc không nhịn được nữa cười phá ra, tại sao càng ở chung anh lại càng thấy cô bé này ngày càng đáng yêu vậy?
Bật cười lắc đầu, Chu Hàn định ngồi xuống ăn nốt bữa sáng còn dang dở, đột nhiên chuông cửa lúc này vang lên, anh vô thức nhíu mày, đang tự hỏi sáng sớm mà đã có ai tới vậy, cau mày nhìn ra phía cửa thì thấy chiếc túi xách đang còn ở trên tủ để đồ, mày giãn rã, khóe miệng một lần nữa nở nụ cười, đẩy chiếc ghế ra đi thẳng tới cửa.
Khi tiếng chuông vang lên lần thứ hai, mở cửa ra, quả nhiên người đang đứng ấn chuông cửa là cái người vừa mới đi không lâu kia, Lâm Lệ.
Chu Hàn mỉm cười hỏi: “Sao quay về nhanh vậy là muốn cùng tôi đi làm sao?”
Lâm Lệ kéo kéo môi, nhỏ giọng nói: “Tôi quên túi xách”. Sau đó người người vào bên trong, vươn tay ra lấy cái túi xách trên tủ rồi đi thẳng.
Chu Hàn nhìn cái bóng người đang nhanh chóng mất dạng kia, tiếng cười lại càng rõ rệt.



Về Chu gia


Editor: Vân Vũ
Beta: Violetin_08


Trà giải rượu này của Chu Hàn quả không nói ngoa, buổi sáng uống vào tuy còn chưa có hết đau đầu hẳn, đầu óc vẫn còn hơi nặng nề nhưng so với thời điểm mới rời giường thì tốt hơn nhiều lắm.
Sáng nay Lâm Lệ luôn cố ý hay vô tình trốn tránh Chu Hàn, nếu như không cần thiết thì tuyệt đối sẽ không xuất hiện trong tầm mắt anh.
Kỳ thật Lâm Lệ biết làm như vậy quá là khác người, nhưng nếu bắt cô giả vờ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì mà đối mặt với Chu Hàn, thì cô không làm nổi, vẫn thấy rất ngượng ngùng.
Ngồi trước máy tính gõ loạn xạ, Lâm Lệ buồn rầu nghĩ buổi tối lúc trở về làm như thế nào đối mặt với Chu Hàn, nghĩ đến lúc trong nhà chỉ có cô và Chu Hàn ở với nhau, Lâm Lệ không khỏi có chút cảm thấy đầu đau dữ dội.
Chu Hàn chậm rãi thu hồi lại ánh mắt, nhìn trên mặt cô, cũng vì chuyện lúc sáng sớm, lại nghĩ tới vì chuyện tối qua phát sinh mà người này, ngoài miệng thì nói không sao nhưng trên thực tế thì hành động lại trốn trốn tránh tránh anh ở khắp nơi, cho nên lúc xử lý hết xong mọi việc, anh quyết định tự mình tìm vui, kiếm người này trêu chọc thêm chút nữa. Nhưng hiện tại…
Chu Hàn phục hồi lại tinh thần, đem văn kiện trong tay đưa cho Lâm Lệ, sắc mặt nghiêm túc, giọng điệu nghiêm nghị: “Sáng sớm em đã muốn đi làm vì muốn đến đây xem tin tức bát nháo sao?” Không hiểu sao trong lòng thấy bực bội muốn tìm nơi trút giận.
“Tôi…” Lâm Lệ nhìn anh muốn phản bác lại nhưng cũng có chút nhìn rõ tâm tình của anh.
Chu Hàn nhìn vào mắt cô, lạnh giọng nói: “Lần sau đừng để tôi nhìn thấy em ở công ty làm những việc ngoài phạm vi công tác”. Nói xong xoay người đi thẳng vào văn phòng
Lâm Lệ hướng về phía anh khoa tay múa chân vài cái, bĩu môi, một lần nữa cầm văn kiện ngồi vào vị trí, lườm lườm mắt nhìn vào trang web trên màn hình, đưa tay lên nhấp chuột vào cái biểu tượng màu hồng có hai dấu chéo nhau.
Tới gần giờ tan tầm, Lâm Lệ đang thu dọn đồ trên mặt bàn thì tiếng di động vang lên, điện thoại từ đại viện tới, Lâm Lệ để tài liệu trong tay sang một bên, bắt lấy điện thoại, là mẹ Chu gọi, bà tưởng là ba Lâm và mẹ Lâm vẫn ở đây, muốn mời ông bà thông gia đến đại viện ăn bữa cơm tối, không nghĩ tới hai người họ đã trở về vào buổi sáng sau hôm bọn họ gặp mặt.
“Ai nha, sao không giữ ông bà thông gia ở lại Giang Thành chơi thêm một thời gian nữa?” Ở bên kia đầu dây, mẹ Chu tiếc nuối nói
Lâm Lệ khẽ cười, trong lòng cảm thấy ấm áp, cô cả