Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2081 lượt.
ầu lúc này mới tươi cười đi vào.
Chu Hàn liếc anh một cái, nhàn nhạt nói: “Lâm Lệ đã báo lại thời gian và chuyến bay cho tôi biết rồi, ngoài ra Lâm Lệ là vợ tôi, sau này đừng để tôi nghe trong công ty có lời đồn nhảm nào!”
Cố gắng
Editor: Tiểu Ngọc Nhi
Beta: Violetin_08
Chu Hàn và trợ lý Từ cùng đi Nghiễm Châu đã ba ngày rồi, hôm sau khi Chu Hàn rời đi, trên báo đăng lên tin Lăng Nhiễm bị cưỡng bức, nghe nói được người ta phát hiện trong một bụi cỏ ở công viên bên đường, ngoài ra Lăng Nhiễm từ đầu đến cuối một mực chắc chắn người cưỡng bức cô ta chính là Tô Dịch Thừa, chuyện này cộng thêm chuyện đoạn băng khiêu dâm của Tô Dịch Thừa lúc trước cũng thật sự không nhỏ.
Cô lo lắng cho An Nhiên, gọi điện thoại qua, biết được cô ấy đang ở đại viện quân khu không bị bên ngoài ảnh hưởng gì mới an tâm đi chút ít, mà An Nhiên sợ cô hiểu lầm Tô Dịch Thừa nên đặc biệt giải thích nói tối hôm đó Tô Dịch Thừa luôn ở bên cạnh cô ấy.
Cúp điện thoại xong, Lâm Lệ nở nụ cười, ý cười thản nhiên nơi khoé miệng kia là vì vui mừng cho An Nhiên, vui mừng cô ấy thoát ra được cuộc tình làm mình đau đớn kia, mừng cô ấy còn có thể tin tưởng tình yêu, mừng cô ấy có thể gặp được Tô Dịch Thừa.
Còn cô? Có yêu Chu Hàn không? Giống như An Nhiên và Tô Dịch Thừa.
Đợi sau khi Lâm Lệ bôi kem dưỡng da xong ngồi lên giường, vẫn không thấy Chu Hàn gọi điện thoại, giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã quá mười phút, hôm nay lại ngoại lệ trễ một chút.
Cũng không nghĩ nhiều, hẳn là anh bận công tác hay xã giao gì đó đi, tiện tay vơ lấy cuốn tạp chí để trên tủ đầu giường, lật trang nhìn qua loa, thời gian từng chút từng chút trôi qua, cuối cùng đợi tới khi Lâm Lệ đọc xong hết tất cả tạp chí trên đầu giường, đã là từ mười giờ nhảy đến mười một giờ đêm, điện thoại của Chu Hàn vẫn không đến.
Lâm Lệ quay đầu nhìn chiếc di động một lúc lâu, cuối cùng cầm qua, nghĩ thầm, nếu hai người đã hạ quyết tâm muốn thử một chút, vậy phải thực sự tận tâm cố gắng, không nói tới hai người sau này có yêu nhau thật hay không, ít nhất thái độ phải tích cực chút ít. Anh đã dùng hành động cho thấy thành ý của mình, mỗi ngày một cuộc điện thoại và tin nhắn, như vậy nếu anh không gọi tới, cô tự nhiên cũng có thể gọi qua, nỗ lực hẳn là phải từ hai bên hai người.
Nghĩ như vậy, Lâm Lệ cũng không do dự suy tính nữa, mở danh bạ điện thoại, tìm số của Chu Hàn, trực tiếp nhấn nút gọi, bên kia điện thoại trả lời rất mau, nhưng giọng nói kia cũng không phải giọng Chu Hàn, mà là người phục vụ khách hàng truyền thông Trung Quốc, giọng nói ngọt ngào, cũng lạnh như băng không có nhiệt độ.
“Xin lỗi, số máy quý khách gọi hiện đã tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”
Để điện thoại trong tay xuống, Lâm Lệ khẽ nhíu mày, chép chép miệng, tự lẩm bẩm nói: “Sao lại tắt điện thoại như vậy.” Cô nhớ rõ ràng buổi sáng anh gửi tin nhắn tới nói hôm nay cũng không quá bận, so với hôm qua và hôm kia, thì nhàn nhã hơn nhiều.
Qua mười mấy phút đồng hồ, Lâm Lệ lại gọi lần nữa, trả lời cô vẫn là giọng nói ngọt ngào không có tình cảm của trung tâm phục vụ khách hàng kia.
Cuối cùng Lâm Lệ không liên hệ với Chu Hàn nữa, bởi vì hai mí mắt cô nặng trĩu cả xuống, thật sự không chịu được nữa rồi, lúc này mới chần chờ bỏ di động qua một bên, chuẩn bị ngủ.
Lâm Lệ cũng không rõ mình ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy trong lúc mơ mơ màng màng có một cái tay chậm rãi trượt trên mặt, nhẹ nhàng đụng chạm.
Lâm Lệ không biết là ai, tay của ai, đang mơ mơ màng màng muốn mở mắt, không đợi cô kịp nhìn rõ mặt đối phương, thì một nụ hôn nóng bỏng trực tiếp nặng nề ép xuống.
Lâm Lệ đang mơ ngủ liền giật mình tỉnh lại, tay theo phản xạ đẩy ra, trong miệng cũng bật ra tiếng ư ư, cả gian phòng mờ mờ chỉ có chút ánh sáng truyền từ ngoài cửa phòng vào, Lâm Lệ căn bản là nhìn không ra người đang hôn cô lúc này là ai, chỉ là hơi thở cùng nụ hôn kia có chút quen thuộc.
Khẽ cắn môi cô, Chu Hàn tựa trên trán cô nói: “Là anh”
Nghe vậy, Lâm Lệ sửng sốt, động tác né tránh ở tay dừng lại, một lúc lâu, trong bóng tối Lâm Lệ đưa tay sờ sờ đường nét trên mặt anh, sau đó mới dò hỏi kêu thử: “Chu Hàn?”
Chu Hàn cười nhẹ, chỉ nói: “Không anh thì còn ai?” Nói xong “tách” một tiếng, ảnh sáng vàng nhạt thoáng cái chiếu sáng cả căn phòng, Lâm Lệ có chút không thích ứng kịp, đưa tay lên che, sau đó mới từ từ ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy Chu Hàn trước mặt kia áo sơ mi có nhiều nếp nhăn, đầu tóc trước nay luôn cắt tỉa chỉnh tề giờ cũng đặc biệt rối loạn, cả người mang theo chút phong trần mệt mỏi.
Chu Hàn đưa tay vuốt vuốt mái tóc ngắn do ngủ mà bị vểnh nhẹ lên của cô, hơi trêu ghẹo nói: “Làm sao, ba ngày không thấy liền nhận không ra?”
Nghe anh nói như vậy, Lâm Lệ mới hoàn hồn lại, hỏi: “Anh về sao không nói trước cho em biết? Việc bên Nghiễm Châu đã xử lý tốt rồi sao?”
Chu Hàn gật đầu, giải thích đơn giản: “Ừ, đều chuẩn bị đâu vào đấy rồi, buổi sáng ngày mai còn phải mở một hội nghị quan trọng nữa, cho nên phải trở về gấp.” Nói xong q