Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.
là thư kí của Chu Hàn thật ra thì cùng thư kí bình thường không sai biệt lắm.
Thu dọn xong giấy tờ trên bàn lượng công việc một ngày coi như là toàn bộ hoàn thành, lúc trước nói chuyện với An Nhiên mới biết hình như là mẹ Lâm bệnh cũ tái phát bây giờ đang ở trong bệnh viện, định buổi tối đi bệnh viện thăm mẹ Lâm, dù sao mấy năm nay mẹ Lâm vẫn quan tâm cô.
Từ trong tủ treo quần áo đem túi của mình lấy ra, chuẩn bị tan việc, lúc chuẩn bị đi suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là quyết định đi vào nói một tiếng với Chu Hàn.
Lúc gõ cửa đi vào Chu Hàn còn đang xem tài liệu, thấy cô đi vào, lại nhìn thấy túi xách trong tay cô, hỏi: “Sắp tan tầm sao?” Vừa nói giơ tay lên nhìn đồng hồ.
Lâm Lệ gật đầu, đang muốn mở miệng nói mình muốn đi bệnh viện một chút, bên kia Chu Hàn đã đứng dậy, vừa thu dọn đồ vừa nói: “Quả thật tan việc, anh với em cùng đi, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm.” Vừa nói vừa thu dọn đồ trên bàn, cầm cặp công văn đi về phía cô.
Lâm Lệ sững sờ nhìn anh, có chút kỳ quái hỏi: “Anh hiện đang chuẩn bị tan làm? !”Anh không phải là luôn luôn coi trọng công việc đấy sao? Bình thường ra phòng làm việc sớm nhất cũng là quá tám giờ tối.
Chu Hàn gật đầu, chỉ nói: “Anh đã đặt chỗ, cùng ăn cơm đi!
Bữa tối hẹn ước
Editor: Con mèo cô đơn
Beta: Violetin_08
Chu Hàn đặt cơm ở một nhà hàng cao cấp sáu sao, phòng ăn có vườn hoa, cảnh vật vô cùng đẹp đẽ. Phòng ăn của nhà hàng này từng được bầu chọn là phòng ăn hàng đầu trên diễn đàn Giang Thành, phòng ăn, đồ ăn, cảnh vật cùng thái độ phục vụ đều là hạng nhất .
Nhân viên phục vụ dẫn bọn họ đến vị trí đã đặt trước, nhân viên phục vụ vừa định kéo ghế ra để cô ngồi xuống, lại bị Chu Hàn dùng ánh mắt ngăn lại, tự mình đi qua kéo ghế ra cho Lâm Lệ.
Lâm Lệ khẽ gật đầu nói cám ơn, “Cảm ơn.” Trong thời gian ngắn cô vẫn còn có chút không thích ứng được với sự dịu dàng và chu đáo của anh như thế.
Chu Hàn vòng qua cái bàn ngồi đối diện cô, cầm thực đơn đưa cho cô rồi nói, “Xem một chút muốn ăn cái gì.”
“Như thế nào?” Chu Hàn rót cho mình một ly, nhẹ nhàng đặt ở khóe miệng uống.
Lâm Lệ gật đầu, chỉ nhẹ nhàng nói: “Uống rất ngon.”
Chu Hàn cười nhạt, chỉ nói: “Dùng cơm thôi.”
Những thứ này quả thật là rất ngon, cũng không uổng danh tiếng top 10 nhà hàng tốt nhất được bình chọn trên mạng, thật ra thì trước đây khi còn ở với Trình Tường, cô đã từng muốn tới nơi này một lần, cô chủ yếu là đi ăn nhà hàng, ở Giang Thành lâu như vậy, cơ hồ đã ăn hết ở tất cả các nhà hàng lớn nhỏ ở đây một lượt, chỉ là chỗ này cô chưa từng đến, chủ yếu là do nhà hàng này nhà này không kinh doanh với bên ngoài, như là thuộc về hội sở tư nhân, chỉ có hội viên suốt đời của nhà hàng mới có thể hưởng thụ ăn uống ở đây, do vậy sự thần bí và khó tiến vào nơi này mới có thể khiến cho bên ngoài coi nó là truyền kỳ.
Trước đây Trình Tường vì muốn cô vui vẻ, đã từng nhờ người tìm bạn bè xoay giúp hai vé vào đây, chẳng qua là khi có được vé cho hai người, lúc ấy mẹ Trình Tường đột nhiên ngã đau chân, hai người liền không đi nữa, để ở nhà chăm sóc bà Trình, sau này muốn tới cũng không có cơ hội.
Hồi đó cô nghĩ cô và Trình Tường có một ngày sẽ đến đây, khi đó cô còn rất yêu Trình Tường, một lòng muốn ở bên anh ta, cũng tin tưởng chỉ cần mình luôn ở bên cạnh anh ta như vậy, sớm muộn gì cũng có ngày anh ta chân chính yêu mình, sau đó cô không phải là bóng dáng cô bé trong anh ta kia, mà chân chính là người phụ nữ anh ta yêu.
Ai ngờ sự đời khó đoán, cuối cùng cô không có cơ hội cùng Trình Tường tới đây, cho dù tình cảm của cô và Trình Tường là trải qua mười năm, thế thân cuối cùng cũng không có chân tình, không ngờ là cô còn có cơ hội nhà ăn này, chỉ là người cùng đến không phải là Trình Tường trước kia, mà là Chu Hàn hiện tại.
Đang lúc Lâm Lệ còn có chút thất thần, người phục vụ dọn bữa tối mà hai người dùng đã gần hết đi, đưa lên món tráng miệng, chỉ là theo sau nhân viên đang món tráng miệng này là một nam phục vụ đang cầm một bó hoa hồng đỏ trong tay, đợi nữ phục vụ bày xong đồ ngọt lên rồi, nam phục vụ kia tươi cười rạng rỡ, tiến lên một bước, lễ phép cúi chào Lâm Lệ, sau đó đứng thẳng nhìn Chu Hàn.
Lâm Lệ bị bó hoa hồng trong tay anh ta khiến cho sợ giật cả mình, nhìn chằm chằm bó hoa được bó kỹ lưỡng kia, lại quay đầu nhìn Chu Hàn một chút, ánh mắt nhìn anh kia, như đang hỏi đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, tối nay rốt cuộc anh muốn làm gì?
Chu Hàn cầm lấy khăn ăn lau miệng , sau đó trực tiếp thả sang cạnh bàn, đứng dậy tiếp nhận bó hoa hồng từ trong tay nam phục vụ, lấy tấm thiệp nhỏ từ trong bó hoa ra, nhìn chằm chằm một lúc lâu, khẽ nhíu mày, dường như nội dung trong tấm thiệp khiến anh gặp khó khăn.
Lâm Lệ là hoàn toàn không biết hiện tại là tình huống gì, bó hoa hồng khiến cô có chút chói mắt, không khỏi có chút ngạc nhiên hỏi: “Chu, Chu Hàn, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Chu Hàn không nói chuyện, thả tấm thiệp nhỏ vào bó hoa, sau đó cất bước đứng ở bên người Lâm L