XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2080 lượt.

uay đầu nhìn nhìn phòng, nhíu nhíu mày hỏi: “Làm sao lại chuyển về đây?” Ý anh là nói việc cô lại dọn về phòng khách, mới vừa rồi về phòng không thấy cô, liền đoán cô ở chỗ này, quả nhiên mở cửa đi vào, đã thấy cô đang nằm ngủ say trên giường, còn khẽ ngáy.
Lâm Lệ bị anh hỏi có chút xấu hổ, mặt hơi nóng, theo bản năng che giấu giơ tay gãi gãi đầu, nói: “Em, em quen giường.”
Nghe vậy, Chu Hàn không cho là đúng, chỉ nói: “Về sau quen là được rồi, ngày mai bắt đầu về phòng chính ngủ đi, để trống phòng này ra, sau này có ai tới cũng không lo không có phòng.” Chu Hàn nói rất tự nhiên, hoàn toàn đã quên nhà anh có bốn phòng hai phòng làm việc, ngoài phòng cho con và phòng cho Lâm Lệ này, trong nhà còn trống một phòng khách, lúc trước Lâm ba và Lâm mẹ đến cũng là ở phòng kia, cũng chính là phòng sát vách gian phòng này.
Lâm Lệ không nói câu nào, không gật đầu cũng không lắc đầu, thái độ không quá rõ ràng.
Chu Hàn cũng không nói gì nữa, vuốt vuốt mái tóc ngắn của cô, sau đó trực tiếp đứng lên khỏi giường, nói: “Anh đi tắm, em ngủ đi.” Vừa nói xong liền đi ra khỏi phòng.
Đợi sau khi anh đi, lúc này Lâm Lệ mới quay đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường một chút, đã sắp rạng sáng rồi. Bị Chu Hàn quậy một hồi như vậy, một chút buồn ngủ lúc nãy giờ đã mất sạch, trợn tròn mắt nằm ở trên giường một lát, cuối cùng Lâm Lệ bật dậy, lúc ra khỏi phòng chuẩn bị xuống phòng bếp uống nước, vừa hay nhìn thấy cửa phòng Chu Hàn còn mở ra, anh trở về bây giờ, chuyến bay từ Nghiễm Châu đến Giang Thành mất khoảng hai tiếng, mà từ sân bay đến nội thành cũng ít nhất phải bốn lăm phút, có lẽ sau khi anh làm xong việc bên Nghiễm Châu kia liền lập tức đến sân bay.
Đứng ở cửa nghĩ một lúc lâu, cuối cùng Lâm Lệ bước tới, nâng tay gõ lên cánh cửa nửa khép nửa mở kia, một hồi lâu không thấy tiếng ai thưa, thì trực tiếp mở cửa đi vào, chỉ thấy bên trong không một bóng người, chỉ là trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy, hẳn là còn đang tắm, mà trên giường còn bày hành lý anh để chưa kịp sắp xếp thu dọn gì.
Nhìn thấy chiếc giường bừa bộn kia, Lâm Lệ tiến lên, lấy quần áo trong vali ra, từng bộ từng bộ treo vào móc rồi bỏ vào phòng để quần áo.
Khi Chu Hàn đầu tóc ướt sũng từ phòng tắm đi ra, Lâm Lệ đã sắp xếp xong hành lý, thấy anh đi ra, hai tay có chút mất tự nhiên không biết để đâu.
Chu Hàn nhìn giường ngăn nắp cùng vali để một bên, khóe miệng hơi giơ lên, nói: “Sao không đi ngủ?”
Lâm Lệ giương mắt nhìn nhìn anh, nuốt nước miếng nói: “Cái kia, cái kia, anh có đói bụng không, nếu có em đi nấu một bát mì cho anh.” Cô không biết mình có thể trở thành An Nhiên hay không, cũng không biết anh có phải Tô Dịch Thừa của cô không, nhưng cô nghĩ, nếu đã quyết định thử bắt đầu, vậy thì cố gắng làm đi.
Nghe vậy, Chu Hàn gật đầu, khóe miệng mang theo nụ cười nói: “Cũng có chút đói.”
“Vậy, bây giờ em ra ngoài nấu cho anh, anh lau khô tóc trước đi.” Hiển nhiên Lâm Lệ còn chưa quá thích ứng với việc vai diễn chuyển biến, vội vàng nói xong rồi đi ra ngoài.
Chu Hàn cười nhạt lắc đầu, cầm khăn lông tùy tiện xoa xoa, nhớ tới tài liệu cho hội nghị sáng mai, liền ra khỏi phòng đi thẳng qua thư phòng.



Đều là nghiêm túc


Editor: Con mèo cô đơn
Beta: Violetin_08


Lâm Lệ đơn giản chỉ nấu chút mì sợi, sau đó cho thêm trứng gà trong tủ lạnh, mùi vị mặc dù không tính là tốt, nhưng cũng không quá khó ăn.
“Mì nấu xong rồi, có thể ăn.” Lâm Lệ ngẩng đầu hướng người bên kia hô lên.
Bưng mì từ trong phòng bếp ra phòng ăn đặt trên bàn, thấy mình cũng hơi đói, liền gắp một ít vào bát, ngồi ở bàn chuẩn bị ăn.
Vẫn chưa thấy Chu Hàn đi ra ngoài, Lâm Lệ nhíu nhíu mày, nhìn bát mì sợi, không biết anh ở trong phòng làm gì, đứng dậy đi ra phòng ngủ.
“Cái kia. . . .” Đứng một lúc lâu, Lâm Lệ mới mở miệng nói: “Tiểu Bân, Tiểu Bân được mẹ đón về đại viện, ý ba mẹ là để cho chuyện này qua đi rồi mới để cho Tiểu Bân trở lại.”
Chu Hàn không nói chuyện, ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính, trên màn hình là hình Lăng Nhiễm nằm ở trong bệnh viện, cái trán khóe miệng tất cả đều là máu ứ đọng, mắt cũng sưng to, mặc trên người quần áo bệnh nhân, cả người hoàn toàn không còn vẻ đẹp đẽ diễm lệ như bình thường, làm cho người ta có chút đau lòng.
Lâm Lệ không nói gì thêm nữa, nhìn anh, nhẹ nhàng ra khỏi thư phòng, có lẽ anh hiện tại nên ở một mình, tới từ từ tiêu hóa chuyện này.
Một lần nữa trở lại phòng ăn, nhìn trên bàn đặt hai bát mì, mì đã toàn trương lên, một chút nước canh cũng không có, bưng bát lên, cầm đũa gắp một ngụm, còn hơi ấm, nhưng vốn cũng không phải mỹ vị giờ phút này ăn thì cũng khó có thể nuốt xuống được.
Để đũa xuống, khẽ thở dài, bưng mì một lần nữa trở về phòng bếp, trực tiếp đổ vào thùng rác, súc miệng rồi trở về phòng.
Ngày hôm sau tỉnh lại rửa mặt rồi đi từ trong phòng ra, đã thấy Chu Hàn ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng, trên người còn mặc áo ba lỗ, trên cổ treo khăn lông, hiển nhiên là tập thể dục buổi sáng trở về .
Nghe thấ