Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/889 lượt.
ồi bước ra ngoài, Cảnh Diễn đã tắm xong ở một phòng tắm khác, nằm nghiêng trên giường xem tạp chí, cô ít thở sâu một hơi, cũng vén chăn lên ngồi xuống ở bên kia. Kéo ra ngăn kéo lấy ra máy sấy, nhờ vào tiếng máy sấy mà che giấu nhịp tim.
Tô Hiểu Mộc có một mái tóc quá dài, lại rất nhiều, ở cái ót không được sấy tốt, cô còn cố hết sức giơ cánh tay về phía sau, máy sấy lại không biết lúc nào lại rơi vào trong tay người phía sau.
Cảnh Diễn một câu cũng không nói, nhận lấy máy sấy ngồ ở sau lưng cô, vung lên tóc của cô cẩn thận sấy. Giờ phút này, cô không cách nào kháng cự, cũng không muốn kháng cự, không biết quyển sách nào nói, đàn ông chủ động sấy tóc cho phụ nữ, cũng là một loại hành động thân mật, mà cô thích.
Tóc rất mau khô, anh dùng ngón tay thon dài giúp cô vuốt lại ngay ngắn, vậy mà đến một chỗ có tóc rối, bị anh vô ý tách ra, để cho cô đau kêu thành tiếng: "A, anh nhẹ một chút a, đau." Không biết có phải hôm nay cô đặc biệt kỳ quái hay không, âm thanh của cô so với hàng ngày mềm mại và nhu nhược hơn, thậm chí mùi vị nũng nịu. Anh hơi nhếch môi, cố ý coi thường rung động lướt qua trái tim, động tác trên tay thả mềm, lại nhanh hơn chút.
Lại gặp phải tóc rối, cô không tự chủ ngửa về phía sau, anh bị bất ngờ chợt cùng cô ngả về phía sau, anh theo bản năng ôm cô, trong lòng bàn tay nhiệt độ cao kinh người. Cô lập tức nóng nảy, giùng giằng muốn đứng lên, nhưng càng nhanh càng dễ phạm sai lầm, nhiều lần tại ngã trên người phập phồng của anh, máy sấy cũng theo hỗn loạn bị quét xuống mặt đất, hô hấp cũng dần dần tăng thêm, trong không khí lượn lờ động tình mập mờ.
Cảnh Diễn cố gắng khắc chế mình, giọng nói ám ách nói: "Em đừng cử động nữa."
Tô Hiểu Mộc cảm nhận được một chỗ như lửa nóng dưới mông, lập tức không dám động đậy, trên mặt nhàn nhạt hồng.
Cảnh Diễn từ từ rời khỏi cô, ấm áp vây quanh chợt biến mất, để mong đợi trong tiềm thức của cô trở thành hư không, trong nháy mắt anh xoay người định xuống giường, không biết là dũng khí từ đâu tới, cô chợt từ phía sau ôm hông của anh, mặt dán vào sống lung thẳng tắp, cúi đầu mềm mại nói: "Cảnh Diễn, anh đừng đi. . . . . . Đừng đi. . . . . ."
Thân thể của anh bỗng căng thẳng, nắm tay của cô có chút dùng sức, vẫn như cũ khắc chế mình: "Anh không đi, chỉ là đi toilet một chút." Hắn không túng dục, cũng không phải là không có dục vọng, anh là đàn ông bình thường, cũng không hi vọng bởi vì nhất thời ý loạn tình mê mà cô phải hối hận.
Tô Hiểu Mộc lại ôm anh chặt hơn, giọng điệu kiên định nói một chữ “Không”.
Anh che giấu tâm tình, hỏi cô: "Em biết mình đang làm gì không?"
Cô run rẩy gật đầu, cô rất rõ ràng, cô muốn anh.
Tất cả lý trí trong nháy mắt bị tan rã.
Anh lưu loát xoay người, đè cô xuống giường , cúi người êm ái hôn lên môi của cô, dần dần, càng ngày càng sâu. Cô giống như bị rút đi hơi sức toàn thân, chỉ có thể nhắm mắt lại, run rẩy vịn bờ vai của anh, một cách toàn tâm toàn ý hôn trả anh, hai người hết sức triền miên. Trên đất sớm đã có tán laọn quần áo của hai người, da thịt trằng như bạc ngọc của cô vừa thaót khỏi che đậy, lập tức đã đoạt đi lực chú ý của cô, hô hấp cũng biến thành nồng đậm.
Hôn, một đường đi xuống, cằm, xương quai xanh, ngực, bên hông, nơi tư mật. . . . . .
Cô không cách nào điều khiển chính mình tự động mà đem tay cắm vào trong tóc anh, hình như muốn ngăn cản anh xâm nhập, lại mâu thuẫn mà nghĩ để cho anh tiến thêm một bước, lấp đầy khoảng trống của cô.
Thậm chí có loại kích động muốn khóc.
Anh vững vàng đặt tại lối vào của cô, cúi người, dịu dàng hỏi: "Có thể sao?"
Cô ngượng ngùng run lên, nhìn tròng mắt sâu xa như biển của anh, nhẹ nhàng, như không thể nghe nổi "Ừ" một tiếng.
Lấy được sự cho phép, anh dịu dàng, lại kiên định tiến vào cô, giống như hai người thất lạc nửa vòng tròn, rốt cuộc kết làm một thể.
Giữa tháng chin rất nhanh đã đến.
Bữa tiệc tổ chức ở tầng thượng của một khách sạn năm sao của Cảnh Diễn, thiết kế phân nữa để lộ cảnh sắc bên ngoài, tại một nơi tràn ngập ánh sáng ban đêm, chỉ cần ngắm cảnh bên ngoài, tựa như cùng đứng ở trong trời mây, cùng ôm khắp trời đêm.
Hội trường trang trí hoa lệ trang trọng, bánh kem cao bảy tầng được đặt trên sân khấu. Bức tranh màu sắc, ăn uống linh đình, khách hôm nay phần lớn đều là bạn bè quen thuộc, mang theo nụ cười lười biếng trò chuyện cùng nhau.
Ở trong phòng nghỉ, Hạ Tiểu Nhiễm và Lương Hi ở cùng Tô Hiểu Mộc, còn hai người bạn tốt khác không cách nào đến được, coi như là tiếc nuối nho nhỏ.
Nghe được "Phanh" một tiếng, Hạ Tiểu Nhiễm khẽ nâng mặt, tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ, nhiều đóa hoa mỹ lệ trong đêm đen hoa lệ nở rộ, đem bầu trời đêm thành phố đã đẹp phải càng thêm tuyệt vời.
Cô mất hồn trầm mê một lát, mới lẩm bẩm nói nhỏ: "Thật là đẹp a, Hiểu Mộc, thật làm cho người ta hâm mộ."
"Đúng vậy a, đúng a!" Lương Hi gật đầu liên tục đồng ý, nhìn toàn than Tô Hiểu Mộc torng lễ phục không vai, sắc màu trắng muốt, thiết kế buộc ngực thu eo, vạt áo tản ra giống như cái đuôi mỹ nhân ngư, căn bản không cần phối cù