Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134878
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/878 lượt.
Cô càng bội phục chính mình, lại còn có thể cười, lại có thể không khóc, cô quả nhiên trở nên kiên cường hơn rồi.
Cô cởi tạp dề xuống, lướt qua bên người bọn họ, cũng không quay đầu lại rời khỏi nhà.
Tần Trăn thả lỏng thân thể đang căng cứng của mình, cô rủ mắt, cho là tình cảnh bị vây vào hoàn cảnh xấu vừa rồi đã được nghịch chuyển, thầm lén lút an ủi chính mình, quả nhiên vẫn là anh Cảnh Diễn đối với cô tốt nhất, cho dù là anh ấy kết hôn hay không, người anh quan tâm nhất vẫn là mình, lúc trước mình lựa chọn sai lầm rồi, cô nên chọn, là anh Cảnh Diễn, mà không phải là Trình Vũ bỏ rơi mình, cũng sẽ không có những đau khổ sau này.
Nhưng cô còn chưa kịp vui mừng, Cảnh Diễn đã buông tay cô ra, dường như là đang thở dài: "Trăn Trăn, sau này không cần như vậy, trở về làm chính em."
Ps: hết phần Mỗ, đọc cái đoạn cuối suy nghĩ của Tần Trăn mà mình thấy rất không thích nhiều bộ trọng sinh, nếu lúc trước chọn anh A mà không phải anh B thì cũng không phải đau khổ như vậy. Con người dũng cảm là biết đối mặt với sai lầm của mình chứ ko phải hối hận muốn làm lại từ đầu.
Đau Yêu
Tần Trăn hạ mi mắt, không chịu nhìn Cảnh Diễn, chậm rãi nói: “Em không biết anh đang nói cái gì.
"Em thật sự không biết?" Cảnh Diễn đứng thẳng tắp trước mặt cô ta, môi mỏng mấp máy, giọng nói lạnh như băng, "Thôi, Vương Hạo còn đang chờ ở dưới lầu, anh để cho cậu ấy đưa em trở về, nơi này sau này em không cần đến nữa, Hiểu Mộc cô ấy không thích."
Thật ra gần đây anh đã giảm bớt gặp mặt cô ta, hôm nay cô ta ra viện cũng chỉ là để cho Vương Hạo đi đón người, nhưng là anh ở công ty mới họp được một nửa thì nhận được điện thoại của Vương Hạo, Tần Trăn hỏi Vương Hạo vì sao anh không đi đón cô ta, Vương Hạo nói hớ nhắc tới hôm nay là sinh nhật của Tiểu Nghiêu, Tần Trăn cứ nhất định muốn đến nhà mới của anh nhìn một chút, làm sao cũng không chịu thôi khiến cho Vương Hạo hai mặt khó xử, chỉ có thể kéo dài thời gian chờ anh quyết định.
Anh lập tức tạm dừng cuộc họp chạy về, khi đó bọn họ đã đến dưới lầu, nếu như Tần Trăn vừa khóc vừa ầm ĩ thì còn tốt, anh có thể coi như cô ta phát bệnh ngăn cản đưa cô ta trở về, nhưng cô ta lại giống như trước, cười hì hì nói với anh: "Anh Cảnh Diễn, còn nhớ trước kia chúng ta còn từng nghĩ tới tương lai con của anh sẽ trông như thế nào nữa đây, em muốn gặp thằng bé một lần, có thể chứ? Anh xem, em còn cố ý mua quà tặng, rất có thành ý." Nói xong dường như sợ anh không tin giơ hộp quà ở trên tay lên.
Cho đến khi rời đi, sắc mặt của Tần Trăn vẫn là tối tăm.
Chờ cô ta đi rồi, Cảnh Diễn lập tức gọi điện thoại cho Tô Hiểu Mộc, nhưng chờ mãi vẫn không có người bắt máy, đến cuối cùng thậm chí là tắt máy, rất rõ ràng là không muốn nghe điện thoại của anh, anh suy nghĩ một chút, mới bấm số khác gọi điện thoại cho cấp dưới tìm người.
Thật ra Tô Hiểu Mộc cũng không đi chỗ nào, bởi vì sau khi mơ mơ màng màng rời khỏi khu nhà phát hiện chính mình vậy mà không có chỗ để đi, thành phố lớn như vậy đối với cô mà nói đã lạc mất phương hướng rồi, cô ngồi một lát ở công viên đối diện tiểu khu, dường như đã nghĩ thông suốt một chuyện, lại dường như càng rối loạn hơn, cuối cùng mua một tá bia rồi bắt xe đến phòng làm việc.
Phòng làm việc trống vắng tối tối mờ mờ, hỏng bét giống như tâm trạng của cô giờ phút này, cô cũng không bật đèn, tùy ý quăng giày rồi cuộn tròn ở trên ghế sô pha, mở bia ra rồi liều mạng uống vào. Một chai lại một chai, chai rỗng dần dần tăng nhanh, nhưng cô không có được giải thoát của “vừa say giải ngàn sầu”, ngược lại càng ngày càng thanh tỉnh, cả đầu đều là Cảnh Diễn, chỉ có Cảnh Diễn.
Điện thoại trên bàn trà vang lại vang, cô nheo mắt cúi đầu nhìn lại, cái tên ở trên màn hình liên tục nháy, cô ra sức nhấn tắt máy như phát tiết, trong miệng mang đầy hơi rượu khóc mắng: "Cảnh Diễn, anh khốn khiếp! Anh là đồ vô cùng khốn khiếp!" Sao có thể đối với cô như vậy, thương tổn cô như vậy?
Trong lòng Tô Hiểu Mộc khó chịu muốn chết, nắm chặt điện thoại di động lật ra từng trang danh bạ, cũng không biết có thể gọi cho ai tố khổ, cô cần một chỗ nói ra phát tiết, cô muốn tìm một người dựa vào một chút, trò chuyện một chút, chuyện này kìm nén lâu như vậy, cô cảm thấy mình sắp điên rồi. Trên màn hình lướt qua tên Tử Kỳ, trái tim của cô khẽ đập mạnh và loạn nhịp một chút, nhưng biết loại thời điểm này mình không thể tìm anh ấy, cuối cùng, cô gọi điện thoại cho Hạ Tiểu Nhiễm.
Thật ra cô biết Tiểu Nhiễm gần đây cũng trăm công nghìn việc, trôi qua cũng không tốt hơn cô bao nhiêu, người phàm, luôn có thời gian chán ghét. Nhưng cô đã không còn cách nào, giọng nói yếu ớt thỉnh cầu nói: "Tiểu Nhiễm... Bạn có thể, có thể tới phòng làm việc cùng mình một chút hay không?"
Hạ Tiểu Nhiễm nghe ra không ổn trong giọng nói của cô, có chút lo lắng, không nói hai lời đồng ý: "Được, mình đến ngay, bạn chờ mình."
Bạn tốt không phải là giả.
Hạ Tiểu Nhiễm một bước vào phòng làm việc đã ngửi thấy mùi rượi nồng nặc, trong