Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/901 lượt.
phòng ánh sáng rất mờ nhạt, cô thử gọi một tiếng: "Hiểu Mộc?" Không có người đáp lại, chỉ có tiếng nức nở rất nhỏ, trái tim cô căng thẳng, vội bật đèn lên, chỉ thấy Tô Hiểu Mộc cuộn tròn ở trên ghế sô pha, tóc dài xoã tung trên bả vai thon gầy, trên mặt đất tất cả đều là chai bia đã uống hết, dáng vẻ chật vật căn bản không giống Tô Hiểu Mộc sáng sủa thường ngày.
Hạ Tiểu Nhiễm vô cùng lo lắng, đi vắt khăn nóng muốn lau cho cô một chút.
"Bạn đừng lo lắng, mình không sao, mình cũng không có say." Tô Hiểu Mộc giương mắt, mặt không chút thay đổi cúi đầu lẩm bẩm: "Lúc đầu mình cho rằng chỉ cần mình yêu anh ấy là đủ rồi, anh ấy yêu hay không yêu mình mình cũng không cần. Nhưng mình quên mất mình không phải là thánh nhân, mình cũng có lòng riêng, nhìn anh ấy đối với cô ta tốt như vậy, mình ghen tị, ghen tị đến sắp phát điên rồi. Mười năm của mình, không so nổi với mười năm của bọn họ, mình vĩnh viễn không thắng được... Nhưng thật ra yêu cầu của mình cũng không nhiều mà..." Thanh âm của cô, mang theo tĩnh mịch đến tuyệt vọng.
Hạ Tiểu Nhiễm biết nhất định là cô ấy đang nói tới Cảnh Diễn, người đàn ông Tô Hiểu Mộc yêu mười năm kia, thậm chí bất chấp tất cả chưa lập gia đình mà sinh con cho anh ta. Loại thời điểm này, cô thật sự không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ có thể ôm lấy cô ấy thật chặt, cho cô ấy sức mạnh.
Tô Hiểu Mộc bèn thuận thế chôn ở trên vai Tiểu Nhiễm, không lưu loát mà tự giễu: "Nhưng cho dù anh ấy xấu xa như vậy, cũng chằng thèm ngó tới mình, mình vẫn còn yêu anh ấy, Tiểu Nhiễm, bạn nói mình có phải hết thuốc chữa rồi hay không?"
Thật ra tổn thương nhất không phải là anh không yêu cô, mà là vào lúc anh cho cô hy vọng, lại làm cho cô ngã vào vực sâu thất vọng.
Tiếp theo cô lại lầm bẩm một hồi, mang theo ngà ngà say dần dần ngủ mất, cho dù đang ngủ, nước mắt vẫn là không ngừng rơi xuống, Hạ Tiểu Nhiễm thấy vậy hết sức xót xa trong lòng, vừa hận mình bất lực.
Tình cảm, không phải nói quên là có thể quên được; yêu, không phải nói bù đắp là có thể bù đắp được.
Làm bạn cô chỉ có thể im lặng làm bạn của cô ấy cho cô ấy chỗ dựa như vậy, tất cả an ủi chẳng qua chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, đều là hư ảo, không phải là người trong cuộc, không có khả năng cho đánh giá quyết định gì.
Tô Hiểu Mộc cũng không ngủ lâu lắm, lúc tỉnh lại đầu còn hơi đau, chờ ý thức của mình tỉnh táo mới nhớ tới chuyện xảy ra lúc trước, cũng có chút ngượng ngùng.
Hạ Tiểu Nhiễm lơ đễnh, chỉ là lo lắng cho cô: "Hiểu Mộc, bạn có khỏe không?"
Bị cô ấy hỏi ngẩn ra một chút, Tô Hiểu Mộc rất nhanh đã tiêu sái khoát tay: "Yên tâm, ưu điểm duy nhất của mình chính là trí nhớ kém, chỉ nhớ rõ chuyện vui vẻ, chuyện khác, đều quên đi rất nhanh, về phần hôm nay..." Cô dừng một lát, thản nhiên nói, "Chỉ là tạm thời muốn xoá đi." Cô cười cười với Tiểu Nhiễm rồi vào phòng nghỉ thay quần áo, chỉnh trang một phen mới trở ra, lại là Tô Hiểu Mộc luôn cười nhẹ nhàng kia.
Cô kéo cánh tay Hạ Tiểu Nhiễm nói: "Đi, chúng ta đi dạo phố đi, quẹt hết thẻ của anh ấy, ai bảo anh ấy khiến cho mình buồn! Ai bảo anh ấy không nhìn thấy cái tốt của mình! Mình phải thừa dịp còn đảm đương tên tuổi bà Cảnh đi tiêu xài hết sạch gia sản của anh ấy, bằng không mình thật là thua lỗ lớn rồi." Có một quyết định đã thành hình ở trong lòng cô, cười lúc này, quá nửa là rộng rãi buông tay rồi.
Hạ Tiểu Nhiễm còn không biết tâm tư của cô, chỉ có thể lắc đầu bật cười, bằng hai người các cô đã muốn tiêu sạch tài sản của Cảnh Diễn? Lời này nói dễ vậy sao?
Mua sắm là một việc tốt luôn có thể khiến cho tâm tình của phụ nữ vui vẻ, nhưng là thường thường có vài người không muốn thấy bạn vui vẻ, nhất là người mắt mọc trên đỉnh đầu tự cho mình là thanh cao, vốn là vô tình gặp gỡ, rất nhanh đã phát triển thành cuộc chiến của phụ nữ, vì mấy người dẫn đầu là Chu Thần kia đều là bạn tốt của tình địch của Tiểu Nhiễm, cho nên nói chuyện đều là mang theo đâm chọc Hạ Tiểu Nhiễm, miệng thật là ác độc.
Tính tình của Hạ Tiểu Nhiễm mềm yếu muốn nhân nhượng cho khỏi phiền, nhưng Tô Hiểu Mộc thì không, lần trước lúc thử áo cưới các cô đã có va chạm, hơn nữa hôm nay tâm tình cô không tốt đang không có chỗ phát tiết, bây giờ các cô ấy lại tự động đưa đến cửa, sao có thể dễ dàng cho đi?
Tô Hiểu Mộc châm chọc nói: "Người đang làm, trời đang nhìn, người nham hiểm sớm hay muộn cũng có báo ứng!"
Chu Thần kia nhìn Hạ Tiểu Nhiễm giọng căm hận nói: "Tôi thấy báo ứng chính là cô đi, bây giờ chỉ sợ là giỏ trúc múc nước, công dã tràng, mau đừng si tâm vọng tưởng trèo cành cây cao nữa, tôi cũng khó chịu thay cho cô."
Hạ Tiểu Nhiễm ngăn Tô Hiểu Mộc đang muốn phát tác lại, thong dong bình tĩnh đáp trả cô ta: "Tôi chưa từng muốn tóm được người nào, là họa hay phúc đều tự có số, là của tôi, người khác cướp cũng vô dụng." Đã trải qua nhiều việc như vậy, cô cũng đã thông suốt rồi, những lời đồn nhảm này đã sớm không thể gây thương tổn cô nữa rồi.
Tô Hiểu Mộc có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép sốt ruột thay cô ấy, đang muốn nói thêm cái gì, một thanh âm n