Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Chấp Tất Cả

Bất Chấp Tất Cả

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/872 lượt.

gây thơ từ chỗ cửa truyền đến: "Mẹ ơi!"
Cô ngớ ra một chút, quay đầu lại nhìn qua, cười gọi: "Tiểu Nghiêu? !" Chẳng qua khi nhìn thấy Cảnh Diễn đi theo phía sau con thì cô lại sửng sốt, sao anh cũng đi theo đến đây?
Dường như đoán được cô suy nghĩ cái gì, Cảnh Diễn thản nhiên nói: "Đã nói trước tối nay muốn cùng nhau làm sinh nhật cho Tiểu Nghiêu."
Hạ Tiểu Nhiễm đẩy đẩy cô, cô mới phản ứng lại, đúng vậy, cho dù bọn họ cãi nhau dù không thoải mái anh cũng sẽ giữ đúng lời hứa, huống chi ở trong mắt anh con là quan trọng nhất, quan trọng đến mức có thể vì con mà kết hôn cùng cô.
Tiểu Nghiêu đã vô cùng thân thiết kéo tay Tô Hiểu Mộc đứng ở bên cạnh Cảnh Diễn, thoạt nhìn chính là một nhà ba người hạnh phúc. !
"Cảnh tiên sinh." Cửa hàng trưởng mắt sắc đã cung kính đợi ở một bên, nghe theo sai bảo.
Trái lại Chu Thần, rốt cuộc trải đời còn nông cạn, cứ thế mà kêu: "Cảnh tiên sinh?" Trừ thỉnh thoảng xuất hiện ở trên tạp chí kinh tế tài chính ra, lại còn chỉ có mặt nghiêng mơ hồ, hành tung của anh gần như trở thành câu đố. Hôm nay cũng là nhìn thấy người thật rồi, khí thế phi phàm, chỉ cần đứng ở nơi đó, sẽ không còn chỗ trống cho người khác nói chuyện.
Cảnh Diễn tựa hồ coi Chu Thần là trong suốt, hời hợt nói: "Không cần chấp nhặt cùng loại người râu ria, mất thân phận."
Chu Thần chưa bao giờ bị người coi thường như thế thoáng chốc cứng như hoá thạch, vẻ mặt như vậy của cô ả được lòng Tô Hiểu Mộc, cô kéo cánh tay Cảnh Diễn nói: "Được, chúng ta đi ăn cơm." Chỉ cần Cảnh Diễn vừa xuất hiện, trong thế giới của Tô Hiểu Mộc, chỉ có anh.
Cảnh Diễn giật mình, có chút ngoài ý muốn với hành động thân mật đột nhiên của cô, mà vui mừng nhất chỉ sợ phải kể tới Tiểu Nghiêu rồi, thằng bé không quên quay đầu mời Hạ Tiểu Nhiễm: "Chị Tiểu Nhiễm, hôm nay là sinh nhật của em, cùng đi ăn cơm nhé?"
Hạ Tiểu Nhiễm làm sao chịu đi làm bóng đèn chứ, chỉ lắc đầu nói: "Chị không đi đâu, hôm nào bù quà sinh nhật cho em."
"Aiz." Tiểu Nghiêu vui mừng tinh nghịch đáp lại.
"Nhưng là một mình bạn..." Tô Hiểu Mộc vẫn là không yên lòng tình huống của Tiểu Nhiễm.
"Mình có thể đối phó, các bạn đi đi." Hạ Tiểu Nhiễm tri kỷ thúc giục, trong lòng càng hy vọng bữa cơm này có thể làm cho bạn tốt vui vẻ lên.
Chẳng qua cô ấy đánh giá thấp mức độ tổn thương của Tô Hiểu Mộc, cô đã chết lặng không còn cảm giác gì rồi.
Ra khỏi cửa hàng, cô lập tức buông cánh tay Cảnh Diễn ra, lại không thấy nửa phần thân mật nữa, dọc theo đường đi mặt không chút thay đổi câu được câu không nói chuyện phiếm với con, hoàn toàn chưa từng để ý đến Cảnh Diễn, vài lần Cảnh Diễn muốn tìm đề tài, đều bị cô vòng qua rất nhanh.
Vị trí bọn họ đặt là bàn ăn xoay tròn gần cửa sổ, có thể thu hết phong cảnh thủ đô vào mắt, ráng hồng loá màu, đêm tối lấp lánh ánh sáng. Bởi vì tiết mục du lịch tuần trước giới thiệu nơi này, Tiểu Nghiêu sau khi xem xong nói muốn tổ chức sinh nhật ở đây.
Là cha mẹ, bao giờ cũng hết sức có thể thỏa mãn nguyện vọng của con.
Vừa vặn là cuối tuần, người tới nơi này rất nhiều, có một nhà mấy người như bọn họ, cũng có tình nhân có đôi có cặp, tốc độ mang thức ăn lên không nhanh.
Ngồi phía sau bọn họ chính là một đôi tình nhân trẻ thoạt nhìn không quá hai mươi tuổi, theo góc độ của Tô Hiểu Mộc nhìn lại, hai người anh anh em em rất là thân mật, bỗng dưng, một tiếng nhạc chuông cắt ngang bọn họ thân mật, là một bài hát tiếng Quảng, Hiểu Mộc vốn là không hiểu tiếng Quảng, nhưng là bài hát này Tiểu Nhạc sinh viên làm công ở quán cà phê của cô cũng lấy ra làm nhạc chuông, cho nên cô biết lời bài hát là gì.
"Thích anh làm cho em sa xuống / thích anh làm cho em khóc / có thể liên tục được giày xéo cũng thỏa mãn / thích anh đối xử bạc tình / thích anh là người lạnh lùng hà khắc / nếu là anh cũng phát hiện / anh cũng thích bạc đãi em / em nguyện cho anh yêu em nhiều hơn nữa..."
Là《 tình yêu đau khổ 》của Dung Tổ Nhi.
(www.mp3.zing.vn/bai-hat/Yeu-Dau-Kho-Dung-To-Nhi/ZWZB6A9O.html)
Giống tình cảm của cô cỡ nào, thật ra cô đối với Cảnh Diễn cũng là tình yêu đau khổ đi, mặc dù bị tổn thương rất đau, nhưng không cách nào không yêu, thật đáng buồn đến cực điểm. Ánh mắt của cô không chịu khống chế nhìn lại phương hướng của Cảnh Diễn, anh đang cúi đầu nói cái gì đó với con, con dùng sức mà gật đầu, đường cong mặt nghiêng của hai cha con giống nhau như đúc.
Sau đó chợt nghe được Tiểu Nghiêu nói: "Mẹ, bên kia có kính viễn vọng, con đi qua nhìn một cái!" Tô Hiểu Mộc còn chưa kịp nói cái gì thằng bé đã chạy ra rồi.
Thừa dịp Tiểu Nghiêu rời đi, Cảnh Diễn cuối cùng cũng tìm được cơ hội hỏi cô: "Tay em sao rồi?" Nói xong muốn kéo tay cô đến trước mặt nhìn một cái.
Quả nhiên là anh xúi giục con rời đi.
Tô Hiểu Mộc nhanh nhẹn giấu tay ở dưới bàn, nghiêng mặt tránh khỏi cái nhìn chăm chú của anh, khẽ cong khóe môi nói: "Không sao, em không yếu ớt như vậy, anh có lòng rồi."
Cảnh Diễn không quen cô xa cách khách sáo như vậy, cách một lát mới mở miệng: "Hiểu Mộc, thật ra hôm nay anh..."
"Đủ rồi!" Ở trong tai Tô Hiểu M


80s toys - Atari. I still have