Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/873 lượt.
ộc, bất kỳ giải thích gì bây giờ đều là che giấu, đều là dư thừa, cho nên cô quyết đoán mà cắt ngang anh: "Như thế nào cũng được. Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Nghiêu, em không muốn nói tới đề tài mất hứng lại làm cho mọi người tranh cãi không vui, có chuyện gì hôm khác nói sau." Cô không muốn nhắc lại, cũng không còn cái gì có thể nói.
Tay Cảnh Diễn không tự chủ mà nắm lại, cuối cùng vẫn theo ý của cô.
Buổi tối, Tô Hiểu Mộc vẫn ngủ ở phòng vẽ tranh.
Lúc nửa đêm, Cảnh Diễn cầm một lọ thuốc mỡ trị bỏng đi qua, cô đã ngủ rồi, nhờ ánh trăng qua cửa sổ sát đất có thể thấy vẻ mặt trầm tĩnh của cô.
Có đôi khi ban đêm anh tỉnh lại cũng sẽ lẳng lặng nhìn cô như vậy, thỉnh thoảng sẽ không tin, chỉ bằng thân thể gầy yếu như vậy, làm sao có thể, dũng cảm một mình sinh ra, nuôi nấng Tiểu Nghiêu lớn lên như vậy, làm sao có thể, yêu anh lâu như vậy. Mười năm, nếu đời người có trăm năm, cũng không còn một phần mười rồi, lại là thời gian tốt đẹp nhất. Mà còn anh, lại là bởi vì cái gì muốn để cô ở lại bên cạnh mình?
Nhưng tình cảm không phải là chất hóa học gì, có thể kiểm tra đo lường ra từ nguyên tố nào tạo thành, anh chỉ là rõ ràng, mình chỉ muốn cô mà thôi, cho dù Trăn Trăn trở về suy nghĩ của anh cũng chưa từng thay đổi.
Anh im lặng nửa quỳ ở bên người cô, kéo mu bàn tay bị thương của cô, rất tỉ mỉ rất nhẹ nhàng mà vẽ vòng bôi thuốc mỡ lên, nghiêm túc như đối với vật báu hiếm thế. Tô Hiểu Mộc từ trước đến nay đều ngủ nông, theo lý hẳn là đã tỉnh, nhưng là hôm nay cô quá mệt mỏi rồi, lại khóc lớn say mèm một trận, chẳng qua là bởi vì xúc cảm lạnh như băng của thuốc mỡ nói mớ một tiếng, lật người lại ngủ thật say.
Dĩ nhiên cô cũng sẽ không nghe thấy câu thấp giọng lẩm bẩm kia của Cảnh Diễn: "Anh không muốn tổn thương cô ấy, nhưng là anh lại càng sẽ không để cho cô ấy đến tổn thương em... anh, không nỡ." Hiểu Mộc, trái tim của anh, em hiểu chưa?
Lại ngồi một hồi lâu, anh mới nhẹ nhàng đóng cửa lại trở lại thư phòng, mắt lạnh nhìn về phía xấp tài liệu trên bàn kia, từ hộp thuốc lá lấy ra một điếu thuốc lá đốt, lại chỉ là đặt ở chóp mũi ngửi ngửi, bởi vì liên quan đến sức khoẻ của Tô Hiểu Mộc anh đã rất lâu không hút thuốc rồi, giờ này phút này, loại hương vị này có thể làm cho thần kinh của anh được thả lỏng.
Anh gọi điện thoại qua đại dương, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi: "Bên kia đã sắp xếp xong chưa? Ừm, cậu nắm chặt thời gian, càng nhanh càng tốt."
Tất cả nên kết thúc rồi.
Sai Lầm
Thủ đô vào ban đêm mở ra phồn hoa tràn ngập các loại màu sắc sáng lấp lánh.
Cảnh Diễn đứng ở ban công ngoài phòng, hai tay chống lan can quan sát cả tòa thành thị, xuyên qua ánh sáng loá mắt bóng xe cùng ánh đèn đan vào nhau, rất là mê đắm lòng người. Mà anh lại vẫn trầm mặc, hai tròng mắt đen bóng ở trong bóng đêm dường như có điều suy nghĩ, có loại thâm trầm làm người ta nhìn không thấu.
Lúc Tần Trăn đẩy cửa ra, chính là nhìn thấy Cảnh Diễn như vậy, bóng lưng thẳng, áo gió màu đen mở rộng bị gió đêm hất lên một chút độ cong trong trẻo nhưng lạnh lùng. Cô ngây ngốc, dịu dàng mở miệng đánh vỡ yên lặng: "Anh Cảnh Diễn, đến đây sao không ăn cơm cùng chúng em? Chú Cảnh trên mặt không nói, nhưng chú ấy vẫn nhớ thương anh đó."
Tay Cảnh Diễn nắm lan can thật chặt, lúc này mới quay đầu, chỉ còn nhìn thấy gò má của anh, kéo rất căng, lúc này điện thoại của anh đột nhiên rung “ù ù”, anh nhận rất nhanh, không biết đối phương nói những cái gì, còn không đến vài giây đồng hồ, khuân mặt vốn đang lạnh lùng của anh thoáng chốc lạnh hơn vài phần, cuối cùng chỉ nghe thấy anh khẽ nhếch môi, giọng nói bình tĩnh nói: "Ừ, tôi đã biết." Khi nói chuyện ánh mắt của anh lại xuyên qua trống trải nhìn sang thật sâu, làm cho cô không nhịn được rụt cổ xuống.
"Anh bảo vệ em, là vì anh sợ em bị kích thích mà làm hại đến cô ấy, anh sẽ không cho phép cảnh ngộ của vợ Trình Vũ lặp lại ở trên người Hiểu Mộc, anh ta nhớ tình cũ không khởi tố em, cũng không có nghĩa là em không sai. Có lẽ anh cũng sai lầm rồi, ngay từ đầu anh cũng không nên dung túng em, em đã không còn là Trăn Trăn mà anh biết rồi, anh lại nghĩ rằng em chẳng qua là nhất thời hồ đồ, bây giờ xem ra nếu anh lại dung túng em, là hại em."
Nghe vậy, thân thể của Tần Trăn run rẩy như lá rụng dưới gió thu, ngoài miệng lại nói cứng: "Em không biết anh đang nói cái gì."
"Không biết? Em cho là một câu “không biết” có thể trốn tránh tất cả sao? Em còn muốn trốn tới khi nào? Giả bệnh có thể giả cả đời?" Cảnh Diễn cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa, kéo cánh tay của cô nhìn vào chiếc gương trên tường, váy lá sen rộng thùng thình tay áo chảy xuống, lộ ra từng dấu vết bị lưỡi dao lướt qua, có nông có sâu, màu hồng nhàn nhạt đột ngột lần lượt thay đổi, "Em xem xem, trong gương là ai? Cũng là Tần Trăn em sao? Tự làm khổ, ác ý đả thương người, lừa gạt, không có giống những chuyện Tần Trăn mà anh biết có thể làm! Có lẽ em đúng là bị bệnh, bị bệnh cố chấp, làm cho chúng tôi những người quan t