The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/987 lượt.

biết cô lo lắng cho anh, tiếc là anh chỉ có thể chối từ. « Thật xin lỗi em, nếu phải đi máy bay quả thật anh không làm được, mà gần đây cũng rất bận, khó mà xin nghỉ được. »
« Thì nếu không đi du lịch, ở nhà cũng có những việc có thể thoải mái thư giãn tinh thần nha. » Cô biết không tế nhị lắm, nhưng bỗng dưng lại muốn nhắc tới, đều là tại anh chậm chạp không chịu chủ động khiến cô bất an. Họ đã cưới nhau được hơn hai tháng, quen nhau cũng đủ ba tháng, bộ anh không coi cô là nữ giới chắc ?
« Chuyện gì cơ ? » Sao anh không biết nhỉ ? (Đồ ngốc xít !)
« Là chuyện đó đó ! » Cô ghé vào tai anh thì thì thào thào một lúc, tuy trong phòng không có ai khác, nhưng cô vẫn không nén nổi thẹn thùng đỏ mặt.
« Ừhm… nói cũng đúng ! » Việc nam nữ, vốn là một bản năng tự nhiên, âm dương điều hòa, dĩ nhiên cả người sẽ thoải mái thư giãn rồi.
Cô đã chủ động nhắc tới, mà nhìn anh vẫn ngây ra như cục gỗ ấy, thế là thế nào ? « Anh không phải là không có cảm giác với em chứ ? »
« Không, đương nhiên là không phải… » Nếu không có cảm giác, làm sao anh dám đáp ứng cuộc hôn nhân này ? Chẳng qua anh không dám chắc yêu nhau phải theo tốc độ ra sao, phát triển mức nào, liệu hai người đã có thể đi tới giai đoạn cuối cùng này chưa ? Hai người ở chung, rất tự nhiên mà hòa hợp lẫn nhau, cũng thích ở chung một chỗ với nhau, liệu đã đủ xúc tác hay chưa ? Anh vẫn cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó ? (Muốn đạp cho anh một phát quá đê !)
Bỏ đi, cô đã đủ xấu hổ lắm rồi, vẫn là kiếm cớ lui cho mau vậy. « Em chỉ muốn giúp anh giải tỏa áp lực một chút, mong anh đừng suy nghĩ nhiều quá, cứ quên những gì em vừa nói là được ! »
Thấy cô cúi đầu xuống, anh có ngốc tới đâu cũng biết là cô đang thất vọng, vội vàng ôm cô vào lòng hôn lên trán cô. « Anh thật may mắn mới có thể cưới được người vợ tốt như em. Em đừng lo, anh sẽ trân trọng em mà. »
Trân trọng ? Cô hoàn toàn cảm thấy được anh trân trọng rồi, nhưng trừ lần đó ra, anh không thể cho cô thấy thêm sự nhiệt tình của anh sao ? Để cô có thể cảm giác được mình là một người phụ nữ, hơn nữa, là người phụ nữ đang yêu và được yêu sâu đậm a !
+ Đường ca ca quả là hàng hiếm nha, cup C cọ qua cọ lại, sói cái mò tới ngay cạnh lên tiếng mời gọi, thế mà anh í vẫn dửng dưng bảo còn thiếu cái gì đó… Mún đạp cho anh chàng này một cái cho bớt ngu quá đê!
+ Mà không cần mình đạp, chap sau Linh tỷ tỷ sẽ hoàn thành kế hoạch biến cừu thành sói, hoặc có thể nói là kích thích bản chất sói trong con cừu giả dạng… Chuyện rằng ngày xưa có một con sói, ăn cỏ hoài nên nó ngỡ mình là con cừu, cho tới khi một nàng sói cái tới giúp nó về lại bản chất sói, hí hí…
+ Xì poi chap sau (cảnh báo nha, chap sau 16+ mới được vào đọc, rõ chưa!)“Lập Đường” Bàn tay nhỏ bé cô khẽ đập đập lên ngực anh.
“Sao thế? Là anh làm nhanh quá hay chậm quá à?”
“Không phải… Mà là… sao anh có thể duy trì lâu thế…?”
“Thật sao?”
“Người ta sắp ngất xỉu rồi, kính mong anh… nhanh nhanh một chút a!”
trích nguyên văn Lãnh Vân tỷ:Cảnh báo: cấm trẻ em dưới 16 tuổi đọc, ai chưa đủ tuổi vào đọc, LV không chịu trách nhiệm. Hãy vì chính bạn! ‘Thụ đại hữu khô chi, nhân đa hữu thị phi’ (1), Liên Dật Linh ở Học viện Thanh Truyền một thời gian, cũng chứng kiến được chân lý này.
Bản thân là hiệu trưởng phu nhân, lại kiêm trợ lý riêng, cô tới chỗ nào cũng khiến người khác chú ý. Kể cả cô không nhận lương của trường, không được tính vào nhân viên chính thức trong biên chế, cô vẫn có một khoảng cách với những người khác. Thật ra cô cũng chẳng để ý chuyện này lắm. Cô tới trường làm việc là để có cơ hội gần gũi yêu đương với chồng mình, kiểu suy nghĩ này dường như không được bình thường lắm, nhưng làm người phải có mục tiêu, mục tiêu hiện giờ của cô là làm một người vợ hạnh phúc nha.
Dĩ nhiên mỗi khi cô tới phòng ban nào đó đưa hồ sơ, sẽ ngẫu nhiên nghe được vài lời đồn đãi, dĩ nhiên rồi, chỗ nào có người ắt có chuyện buôn dưa bán táo, trước kia ở hãng hàng không Kình Vũ cũng vậy, chẳng có gì là lạ. Chẳng qua cô không ngờ mình lại thành nhân vật chính trong các câu chuyện buôn dưa lê đó mà thôi.
Hôm nay, lúc cô đưa công văn tới phòng hành chính tổng hợp, bỗng nhiên cô dừng chân ngoài cửa nấp vào bên tường. Nguyên do là cô nghe thấy tên mình được nhắc tới.
Cô không nhìn thấy ai nói, nhưng qua giọng nói có thể thấy đó là một người đàn ông có tuổi. « Mọi người biết không ? Trước kia Liên tiểu thư đã từng đính hôn với người khác nha ! »
« Thật sao ? »
« Còn nữa, cô ta mới quen hiệu trưởng nhà mình có mười mấy ngày đã kết hôn rồi ! »
« Không phải chứ ? »
« Càng đáng ngờ hơn là, Liên tiểu thư với chồng chưa cưới cũ, vốn có một kẻ thứ ba xen vào, lại chính là em gái hiệu trưởng : Phó tiểu thư, thế nên Liên tiểu thư mới bị người ta bỏ rơi ! »
« Trời ạ ~~ »
Mọi người đều kinh ngạc bàn tán sôi nổi. Hôn lễ của cô đương nhiên phần lớn nhân viên trong trường đều tới, không ngờ một đôi vợ chồng nhìn đẹp đôi như thế, như thể trời đất tạo nên, lại có quá trình dẫn tới hôn nhân ly kỳ như vậy, rốt cuộc tại sao hiệu trưởng c