Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/974 lượt.
rồi. » Vừa vào cửa, Phó Lập Đường liền cúi đầu nhận lỗi. Quả thật anh không còn mặt mũi nào đối diện với bố mẹ vợ lúc này, nhưng để kéo trái tim vợ anh trở lại, anh không thể nhát gan lùi bước được.
« Rốt cuộc là chuyện gì thế này ? Không phải là con có bồ nhí con rơi chứ ? Hay là cờ bạc nợ nần phá sản ? » Liên Chấn Chương chỉ lo là có chuyện gì đó khủng khiếp không thể cứu vãn. Ông rất thích cậu con rể này, nên thật sự mong mình không nhìn lầm người.
« Ba yên tâm, con không phải loại người gây ra những chuyện hoang đường như thế. Nhưng là… con hiểu nhầm vợ con khiến cô ấy bị tổn thương. Là con thật sự có lỗi với cô ấy. »
Hóa ra chỉ là hiểu nhầm một hồi. Liên Chấn Chương và Tiêu Nhã Tâm đều thầm thở phào nhẹ nhõm, vợ chồng nào chả có lúc cãi vã lẫn nhau, cãi vã xong xuôi không chừng cảm tình còn tốt hơn ấy chứ. « Có hiểu nhầm gì thì nói với nhau cho rõ ràng. Con vào phòng nói chuyện với vợ con đi, đêm nay ngủ lại đây cũng được. »
« Cám ơn ba mẹ. » Ba mẹ vợ của anh đều là những người thông minh tế nhị, anh quả thật vô cùng may mắn mới có thể kết hôn với nữ nhi bảo bối nhà họ. Nhưng chuyện anh gây ra hôm nay lại khiến cho cô hoàn toàn thất vọng rồi.
Đẩy cửa vào phòng, Lập Đường chỉ thấy bên trong mờ mờ tối, chỉ có một ngọn đèn bàn duy nhất trên bàn tỏa ra một làn ánh sáng mờ mờ vàng vọt. Liên Dật Linh đang nằm trên giường xoay lưng về phía anh, hai bả vai run lên nức nở.
Cô vốn rất kiên cường và lạc quan, giờ lại run rẩy khóc như một đứa trẻ thơ, tiếng khóc bị nén lại khiến trái tim anh co rút lại đau đớn. Sao anh lại có thể khiến cô tổn thương đến mức này chứ ? Anh từng đáp ứng sẽ trân trọng yêu quý cô, sẽ không khiến cho cô thất vọng, nhưng cái gì anh cũng chưa làm được mà lại còn khiến cô đau lòng rơi lệ như thế sao.
« Dật Linh, anh xin lỗi, là anh sai rồi. »
Nghe thấy giọng nói của chồng mình, Dật Linh không trả lời cũng không quay lại, anh chỉ đành đứng nguyên tại chỗ ‘thú tội’ cùng cô. « Mấy tấm ảnh là Tạ tổ trưởng tổ Hành chính tổng hợp chụp được, thật sự chỉ là trùng hợp mà thôi. Anh không hề tìm người điều tra theo dõi em. Vừa rồi anh kể với Quế Dung, con bé lập tức gọi điện cho Lô tiên sinh để kiểm chứng. Giờ anh đã hoàn toàn hiểu ra rồi. Anh hiểu nhầm em, anh xin lỗi. »
Nghe hết toàn bộ quá trình ‘phá án’ như vậy, Liên Dật Linh vẫn hoàn toàn không có chút vui vẻ nào, ngược lại trong lòng cô càng thêm bất bình khó chịu. Cô hít một hơi thật sâu rồi ngồi dậy, dùng tay áo lau nước mắt, rồi cuối cùng mở miệng thốt. « Anh tin lời Tạ tổ trưởng, tin lời Quế Dung, tin lời Lô Chí Phàm, chỉ có lời nói của em là anh không chịu tin tưởng… Nếu Lô Chí Phàm có ý đồ xấu xa, cố tình nói rằng tôi với anh ta tình nồng ý đượm qua lại thân mật, không phải anh sẽ phán tội tôi tử hình rồi sao ? »
Cô không trách ai hết, chỉ trách một mình anh ! Ngay từ đầu anh không hề tin cô, chỉ biết nghe lời người khác nói. Nếu về sau còn chuyện gì xảy ra tiếp, không phải anh sẽ tiếp tục đi theo vết xe đổ này sao, trước tiên là nghe tất cả mọi người khác trình bày, rồi sẽ quyết định xem cô có tội hay vô tội, mặc kệ cô giải thích ra sao !
« Em nói đúng, là anh không đủ lòng tin vào bản thân, nên mới dễ dàng bị ảnh hưởng như vậy. » Vừa rồi trên đường tới đây, anh đã hoàn toàn tỉnh táo lại. Nếu anh có lòng tin vào mối quan hệ giữa họ, thì đã không tới mức này. Hóa ra anh là một thằng đàn ông đa nghi như vậy, chính anh còn khó lòng tự tha thứ cho mình nữa là cô.
« Ngay từ đầu anh trân trọng tôi như thế, săn sóc tôi như thế, tôi còn cho rằng tôi đã gặp được người đàn ông tốt nhất trên đời, nếu không lấy được anh tôi sẽ hối hận cả đời… Nhưng giờ, tôi hoàn toàn tuyệt vọng rồi, anh đã không thể tin tưởng tôi, vậy chúng ta ly hôn còn hơn… » Cô đã thua, lần cá cược bằng cuộc đời và trái tim này cô đã thua vô cùng thảm hại, cả trái tim cô đều đã dâng tặng anh ta, lại bị anh ta hung hăng đạp nát. Khoảnh khắc cô rời khỏi căn nhà đó, cô có dự cảm trong lòng, cô sẽ không thể quay lại đó được nữa rồi.
Ly hôn ? Cả người anh run lên, không thể tin được cô có ý niệm này trong đầu. Không lẽ cô đối với anh không còn chút tình cảm vương vấn nào sao ? Nhìn xem, cô lại rơi nước mắt nữa rồi, chứng tỏ cô vẫn đang đau lòng vì anh, hẳn đấy chỉ là lời nói dỗi thôi chứ ?
Anh bước lên định sờ gương mặt cô, nhưng cô lập tức hất tay anh ra. Anh chỉ có thể nắm chặt hai bàn tay chua sót nói. « Dật Linh, chúng ta sắp có con rồi mà, hai chữ ly hôn này đâu thể tùy tiện nói ra như vậy được ? »
« Anh đâu có chắc đứa bé là con anh ? » Cô lạnh lùng trừng mắt nhìn anh, không nhắc tới còn đỡ, càng nhắc tới càng khiến cô nổi giận.
« Anh xin lỗi, là lúc đó anh nói quá lời. » Dù thế nào đáng ra anh cũng không nên nghi ngờ điều này mới phải, chỉ một câu nói như thế hoàn toàn phủ định cô. Cứ nghĩ đến sinh linh nhỏ xíu đang được nuôi nấng trong bụng cô, anh đáng ra phải cảm động, vui vẻ, cảm kích cô vì điều đó, vậy mà anh lại đem đến cho cô một câu trả lời quá đỗi đau lòng như thế.
Cô nghĩ nghĩ một lúc, tiếp tục ‘đặt mình vào hoàn cản