Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/973 lượt.

br>Trưa chủ nhật, Liên Dật Linh hẹn gặp em chồng. Cô không muốn về lại căn nhà đó, không muốn nhìn thấy chồng mình chút nào, nên mới nhờ em chồng lấy hộ vài thứ đồ đạc ra. Hai người ngồi ở một bàn ngoài trời trong quán cà phê, hiếm hoi lắm mới có ánh mặt trời giữa mùa đông khiến người ta không nén nổi ý muốn nhắm mắt lại đắm mình trong hơi ấm ấy.
« Đây, những thứ chị cần đây. » Trong chiếc túi thể thao có quần áo, giày dép, đồ trang điểm dưỡng da, lại có cả một túi đựng máy tính nữa. Phó Quế Dung phải đáp xe taxi tới vì mấy thứ đồ này chẳng nhẹ chút nào.
« Cám ơn em. » Liên Dật Linh cả người mặc đồ trắng toát, chỉ có trên mắt đeo một đôi kính râm màu đen để che lấp đôi mắt sưng đỏ vì khóc. Lần trước khi biết bị Lô Chí Phàm phản bội, cô cũng không đến nỗi khóc thảm như vậy. Lần này thì khác, cô vừa rơi nước mắt là không cách nào ngừng, ngay cả chườm nóng chườm lạnh lên mắt cũng không thể làm bớt sưng.
Phó Quế Dung cũng không muốn hỏi nhiều lý do chị dâu đeo kính, có một số việc không cần hỏi kỹ làm gì. Giờ nàng cũng đã học được việc chăm sóc người khác, học được việc trở nên dịu dàng. Nàng chủ động bỏ nửa thìa đường vào tách cà phê cho chị dâu, bởi nàng biết chị ấy không thích uống cà phê quá ngọt, mà nói không chừng anh hai nàng còn chưa biết điều này !
« Chị dâu, chị thật sự muốn ly hôn với anh hai em sao ? Chị không muốn làm chị dâu của em nữa sao ? »
« Cho dù chị không làm chị dâu của em nữa, nhung vẫn có thể làm chị gái em kia mà. Chị nhận em làm em gái nuôi nhé ? » Trong nhà, Dật Linh là con gái út, cô luôn ước có một cô em gái thì tốt biết mấy. Cô sẽ rất vui khi chăm sóc cho em gái, chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng em gái mình.
« Em không phải là sợ chị không để ý tới em nữa, mà em sợ anh hai em sẽ biến thành lão già cô đơn mất. Không khí trong nhà bây giờ rất là buồn thảm. » Chú thím Thái vừa nghe tin cãi nhau, lại biết chị dâu có bé bi, ngày nào cũng thở ngắn than dài, ánh mắt không giấu nổi sự trách móc và đau lòng, khiến áp lực trên vai anh hai ngày càng nặng nề.
« Cái gì đạt được quá dễ dàng đều sẽ không biết trân trọng. Chị đã nghiệm ra một điều, trước đây chị quá tích cực, quá chân thành, nên mới có thể bị hết người này tới người khác coi như rác rưởi mà vứt bỏ. » Từ khi quen biết Phó Lập Đường, Dật Linh luôn nghĩ hạnh phúc phải do chính mình tranh thủ phấn đấu, do đó cô lúc nào cũng cố gắng hết sức, bỏ công hết sức. Kết quả là chỉ bằng một vài cái gọi là bằng chứng rõ ràng, lại có thể đem toàn bộ cố gắng của cô đổ xuống sông xuống biển cả.
« Chị đừng nói thế, chị là hình mẫu lý tưởng tuyệt vời của em mà. » Phó Quế Dung thật sự không hy vọng vì truyện này mà chị dâu tự hạ thấp bản thân.
« Cám ơn em, thế nên chị học được một điều là phải yêu chính bản thân mình trước đã. » Có thể nghe được cô em chồng ca ngợi mình như vậy, chứng tỏ cô không uống phí quãng thời gian làm chị dâu rồi.
« Anh hai em là một gã ngốc, đều là do anh ấy tự gây ra, em cũng chả có cách nào. Em nói trước, mặc kệ gì thì gì, em vẫn làm cô ruột của bé đấy nhé ! » Nàng tham gia hoạt động hướng đạo viên một thời gian, học được không ít thứ, về sau có thể dạy cho bé con, thật có cảm giác mình người lớn nha.
« Dĩ nhiên rồi. » Dật Linh sờ sợ bụng mình, giờ cô còn chưa có cảm giác mang thai gì hết, nhưng sớm muộn gì sẽ bị nghén thôi.
« Em sẽ không nói giúp anh hai em, nhưng chị cứ chuẩn bị tâm lý đi. Anh ấy chắc chắn sẽ tìm cách theo đuổi xin lỗi chị. » Quế Dung rất tin tưởng anh hai mình. Tuy anh ấy chỉ là người mới trong lĩnh vực yêu đương, nhưng tiềm năng và sự cứng đầu hoàn toàn không thể khinh thường a.
« Chị không tin anh ta làm được gì. » Cô rất hiểu chồng mình. Đêm đó lúc anh ta đến nhà xin lỗi cô, có khác gì khúc gỗ hình người cơ chứ ? Bảo anh ta khóc lóc chân thành hay làm ra hành động điên cuồng gì đó để xin lỗi, chỉ sợ là sẽ ảnh hưởng tới uy nghiêm của hiệu trưởng đại nhân thôi. Mà cho dù anh ta cúi đầu nhận lỗi thì sao chứ, nếu chỉ cần nói ‘Xin lỗi’ là đủ giải quyết vấn đề, trên đời này còn cần đến cảnh sát với quan tòa ư ? Cô không tính toán đòi anh ta bồi thường tổn thất về tinh thần đã là may cho anh ta rồi. Nhỡ ra anh ta khiến cô khóc nhiều, ảnh hưởng tới sức khỏe của thai nhi, đảm bảo cô sẽ tính sổ nợ nần cả gốc lẫn lãi trên đầu anh ta, hừ !
« Con người ai cũng sẽ thay đổi, chị cứ chờ mà xem, em sẽ ngồi coi kịch vui ! » Quế Dung chống hai bàn tay lên má, cười vô cùng khoái trá, loại thay đổi này biết đâu lại là một việc tốt !
« Em nha, không cần lo chuyện người lớn làm gì. Gần đây chuyện tình cảm của em sao rồi, còn không mau báo cáo cho chị ? »
Phó Quế Dung đảo mắt, lè lưỡi nghịch ngợm. « Gần đây em chẳng muốn yêu đương gì cả, nhìn thấy đến anh hai em cũng ngốc nghếch như vậy khiến em có chút nản lòng. »
Dật Linh ngửa đầu ra sau cười phá lên, từ sau khi chuyện xảy ra, đây là lần đầu tiên cô có thể cười thoải mái như thế. « Ha ha ha ! Rốt cục em cũng phát hiện ra anh ta cũng chỉ là một con người bình thường mà không phải thần tượng hoàn mỹ rồi ! »
« Đúng thế, ai cũ


Snack's 1967