Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134981
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/981 lượt.
Ảnh chụp là thật, em quả thật có đụng phải anh ta trên đường. Anh ta muốn quay lại từ đầu, nhưng em không đồng ý. Em chỉ an ủi anh ta mong anh ta tiếp tục sống cho tốt. » Cô thật sự hi vọng tất cả vẫn còn có thể vãn hồi, chồng cô hẳn sẽ tin lời cô chứ không phải mấy bức ảnh này.
« Thật sao ? Tôi giờ quả thật không biết nên tin gì nữa rồi… » Anh lắc đầu, khẽ bóp bóp trán, hy vọng đầu mình thôi không rối loạn lên nữa. « Hồi trước em vội vã lấy tôi, rốt cuộc vì lý do gì ? »
Cô giật mình hiểu ra, cả người lảo đảo như bị ai đó hung hăng tát cho một cái, cảm giác nhục nhã và đau đớn tràn ngập đầu óc. « Không lẽ… không lẽ anh nghĩ rằng em có thai trước khi cưới nên muốn tìm anh để đổ vỏ thay ? Hóa ra… hóa ra trong lòng anh em chỉ là người như thế sao ? »
Mang thai đáng ra phải là niềm vui sướng, giờ bỗng trở nên đau buồn. Cha của đứa bé không chắc mình có phải là cha hay không. Đứa bé còn chưa chào đời đã chịu sự khuất nhục như thế, bảo làm mẹ như cô làm sao có thể không đau đớn bi thương ? (Trời ơi thằng cha này điên rồi hả ? Cưới bốn tháng rồi, cô í mà có bầu trước khi cưới không lẽ còn giấu được tới mức này ? Mún đạp quá đi ! >’’
Phó Lập Đường không phủ nhận cũng không thừa nhận. « Trước kia chúng ta kết hôn quả thật rất vội vàng, đáng ra phải tìm hiểu kỹ hơn rồi hẵng làm quyết định. »
Được lắm, tuyệt lắm ! Tất cả nguyên nhân có thể đều đựơc xâu chuỗi với nhau, Liên Dật Linh thật sự bội phục chuyện của mình thật quá đầy đủ tình tiết ly kỳ : do lúc đó cô đã mang thai, nên vội vã tìm một người đàn ông kết hôn, lại đúng lúc anh ta muốn bồi thường cô, nên đương nhiên trở thành kẻ đổ vỏ thay người ăn ốc. Kết hôn xong cô lại vẫn dây dưa với Lô Chí Phàm, dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng, cuối cùng bị thám tử điều tra phát hiện ra. Hiệu trưởng đại nhân quả thật đáng thương, quả thật bi lụy a !
Trái tim như bị xé nát, đáng ra cô phải khóc, nhưng chỉ có thể cười lạnh, giọng nói đầy châm biếm. « Đúng thế ! Giống như tôi với Lô Chí Phàm yêu nhau ba năm mới phát hiện mình bị bỏ rơi vậy. Thật ra quen nhau bao lâu cũng thế cả, không thể tin tưởng vào bất cứ ai, chỉ có ảnh chụp là chân thật nhất. Lần trước tôi cũng mang ảnh chụp tới tìm anh bắt đền, giờ lại có người đem ảnh chụp tới đưa anh tố cáo. Giờ là thời đại mọi người ai cũng có thể đòi hỏi chân lý, nhưng tôi nói thật, ảnh chụp là thật hay giả, chỉ phụ thuộc và việc anh nghĩ thế nào mà thôi. »
« Tôi muốn ra ngoài thư giãn một chút. » Giờ anh không thể suy nghĩ, cũng không thể bình tĩnh được. Tình huống này không khác gì hình phạt tra tấn anh. Có lẽ anh nên ra ngoài một chút để suy nghĩ cho thấu đáo.
« Khoan đã ! » Cô gọi giật anh lại, cảm xúc hoàn toàn lên tới đỉnh điểm. « Căn nhà này của anh, hiện giờ chỉ có tôi với anh trong nhà, nếu anh cảm thấy khó thở, nhất định là lỗi của tôi. Nên anh không cần đi đâu hết, người cần đi là tôi ! »
Không chờ anh trả lời, cô vào phòng lấy áo khoác và túi xách, lập tức quay ra cửa chính. Cô vốn hi vọng chồng sẽ ngăn cản không để cô đi, nhưng không hề ! Anh vẫn đứng sững đó như tượng gỗ. Có đôi khi sự trầm mặc im lặng cũng rất có thể khiến người ta bị thương, bởi vì nó thể hiện, anh không cần cô nữa.
Cô mở cửa, rồi bỗng quay lại lấy ra một chiếc chìa khóa đưa cho anh. « Đây là chìa khóa tủ, tôi đã sắp xếp thu dọn cẩn thận, anh có thể kiểm tra cho kỹ xem có thiếu sót cái gì không ? Nếu thiếu cái gì, tôi làm trâu làm ngựa cũng nhất định sẽ bồi thường đủ cho anh. »
Nói xong, cô không nhìn lại lần nào, cứ thế quay đầu rời đi. Phó Lập Đường rất muốn mở miệng gọi tên cô, nhưng cổ họng lại nghẹn cứng không thốt nên lời. Là anh hiểu nhầm vợ ư ? Nhưng các tấm ảnh là thế nào ? Hôm nay cô báo tin có thai, là trùng hợp hay là đã có mưu đồ sẵn ? Cô từng yêu Lô Chí Phàm ba năm, lại từng đính hôn, thật có thể nói buông là buông sao ? Tại sao lại chọn một người hoàn toàn xa lạ là anh ? Tại sao lại kiên trì đòi kết hôn ngay lập tức ? Lòng dạ đàn bà quả như kim đáy biển, khó mà mò thấy được.
Căn nhà trống rỗng, anh ăn vài miếng thức ăn trên bàn, cơm canh vẫn nóng sốt, mà sao trái tim anh lại lạnh tới cực độ rồi.
Vài lời:
+ Đấy, mọi người tha hồ đâm chém đạp cấu véo rủa xả anh Đường đi nhá! LV vô can, hia hia hia…
+ Cả nhà cuối tuần vui vẻ ^^
+ Xì poi chap sau, đề nghị tiếp tục chuẩn bị tinh thần chửi Mr Đường!“Giờ tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng. Anh đã không thể tin tưởng tôi hoàn toàn, vậy chúng ta ly hôn cho rồi!”
“Dật Linh, chúng ta sắp có con, hai chữ ly hôn không thể tùy tiện nói ra thế được!”
“Anh đâu có chắc đứa bé này của anh!”
“Là anh sai rồi, anh nói quá lời!”
“Chả trách… Cưới nhau lâu như thế anh mới chịu ngủ với tôi, là vì sợ tôi mang thai của người khác cố ý bắt anh đổ vỏ phải không? Thật vất vả cho anh quá!”
“Không, không phải mà!”
Cả ngày hoạt động ngoài trời xong, hai gò má Phó Quế Dung bị phơi nắng đỏ ửng, hai tay cũng trở nên thô ráp sần sùi, nhưng nàng hoàn toàn không để ý những điều đó. Đội hướng đạo viên t