Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu
Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1053 lượt.
h người khác’ (hay còn gọi là ‘suy bụng ta ra bụng người’) giúp anh. « Chả trách… anh chờ lâu như thế mới bằng lòng ngủ với tôi, hẳn là sợ tôi nhỡ có thai với người khác rồi bắt anh ăn ốc đổ vỏ chứ gì ? Thật vất vả cho anh quá… »
« Không, không phải thế ! » Nhất thời anh luống cuống không biết làm sao để nói rõ suy nghĩ của mình khi trước, chỉ là cảm thấy nói chuyện yêu đương phải từ từ một chút không nên vội vã, không ngờ giờ lại thành cớ để cô nghi ngờ tình cảm của anh. Giờ anh bỗng hiểu cảm giác khi bị hiểu lầm khó chịu đến mức nào, nhất là bị người quan trọng nhất với mình hiểu nhầm, không tin tưởng mình. Loại cảm giác bất lực này khiến người ta cảm thấy thật là uể oải.
« Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh ! » Từ người hạnh phúc nhất biến thành người đau đớn nhất, giờ cảm xúc của cô xuống thấp tới cực độ khiến cô chỉ muốn ở một mình khóc thầm thương thân.
« Em về nhà với anh được không ? » Biết rõ chắc chắn cô sẽ không đồng ý, nhưng anh vẫn không thể không đề nghị.
« Tôi không muốn quay về đó. So với anh tôi còn cần hít thở không khí trong lành yên tĩnh hơn nhiều, anh có hiểu không hả ? » Sao cô lại khó hít thở thế này ? Sao trái tim cô lại đau đớn thế này ? Đơn giản là vì lần này cô thật lòng toàn tâm toàn ý yêu anh…
Dù trong mắt cô nước mắt ngập tràn, nhưng ánh mắt lại vô cùng cương quyết, anh hiểu tính cách của cô kiên nghị cứng rắn, nên chỉ còn cách cho cô một chút thời gian bình tĩnh lại. « Anh hiểu. Em cứ ở lại nhà ba mẹ nghỉ ngơi vài ngày, anh sẽ lại đến tìm em sau. »
Cô lại quay lưng về phía anh không muốn nói thêm gì, hai bờ vai vẫn không ngớt run run khiến tim anh cũng theo đó mà càng thêm đau đớn.
Ra khỏi phòng ngủ của vợ, Lập Đường khẽ khàng khép cửa lại rồi quay ra cúi đầu xin lỗi ba mẹ vợ. « Con xin lỗi, là con đã khiến Dật Linh bị tổn thương. Hai ngày nữa con sẽ quay lại, xin ba mẹ hãy cho con một cơ hội nữa. »
Liên Chấn Chương và Tiêu Nhã Tâm ngồi ở phòng khách, trên nét mặt không giấu nổi sự lo lắng. Liên Chấn Chương nói với con rể. « Vừa rồi hai con nói chuyện, ba mẹ cũng nghe được một chút. Quả thật con không nên hiểu nhầm vợ như thế. Con bé từ nhỏ có lòng tự trọng rất mạnh mẽ, với nó, đúng là đúng, sai là sai, thế nên sẽ không dễ dàng thay lòng đổi dạ như thế. »
« Con biết, là lỗi của con hoàn toàn. Nhưng con sẽ không bỏ cuộc đâu, hy vọng sẽ có một ngày cô ấy sẽ tha thứ cho con. »
Tiêu Nhã Tâm lắc đầu than thở. « Ai da, chiều nay mẹ với Dật Linh đi khám khoa phụ sản, lúc xác định là có thai, nó còn cao hứng vui vẻ biết mấy, ai ngờ sự tình lại trở thành thế này… »
« Con xin lỗi, đều là con quá đỗi đa nghi… » Phó Lập Đường hoàn toàn biết rõ, anh thật sự là sai, quá mức sai lầm rồi. Đúng ra phải là những giây phút hạnh phúc nhất của hai vợ chồng, cả nhà cùng nhau vui vẻ đón chào một thành viên mới, giờ ngay cả khả năng đứa bé có thể có một gia đình đầy đủ hay không cũng còn không chắc chắn.
Nếu con rể đã chân thành nhận lỗi, muốn sửa sai bù đắp, Liên Chấn Chương cũng chỉ biết vỗ vai anh. « Trải qua bài học lần này, ba nghĩ con cũng rút được kinh nghiệm cho bản thân rồi. Ba mẹ sẽ nói giúp con với Dật Linh, nhưng con cũng phải tự thân cố gắng lên nhé. »
Tiêu Nhã Tâm lại thương cảm cho cháu ngoại nhiều nhất. Người lớn cãi nhau, trẻ con tính sao ? Nhỡ mà ly hôn thì biết làm thế nào. « Dật Linh tính tình quật cường, chắc chắn sẽ nói những câu khó nghe với con. Dù sao cháu của mẹ vẫn là vô tội, hai đứa có làm gì thì cũng nghĩ thay nó một chút. »
« Con hiểu, cám ơn ba mẹ dạy bảo. » Anh lớn tuổi như vậy mà vẫn thật vô dụng, may mà được ba mẹ vợ ủng hộ, trong lòng anh không khỏi trở nên ấm áp hơn. Bất kể ra sao anh cũng sẽ không bỏ cuộc, không buông tha cho cuộc hôn nhân này, không chỉ vì tấm lòng ba mẹ vợ hay là đứa bé con anh, mà còn vì chính anh, anh không thể không có Dật Linh. Rời khỏi nhà vợ, Phó Lập Đường lái xe về lại nhà mình. Lúc mở cửa phòng đã quá nửa đêm, anh nhìn thấy em gái ngồi ngủ gật trên ghế xa lông, hẳn con bé vẫn lo lắng cho anh chị nên cố gắng thức chờ anh về.
Vừa nghe tiếng bước chân, Quế Dung bật dậy cuống quít hỏi. « Sao rồi ? Chị dâu bao giờ về ? Chị ấy còn giận anh ư ? »
« Cô ấy chưa tha thứ cho anh, còn đòi ly hôn nữa. »
« Không phải chứ ? » Quế Dung thảm thiết than thở. « Rốt cục là anh nói cái gì với chị ấy thế hả ? Anh thật sự là ngu ngốc mà ! »
Nếu là trước đây, chắc chắn nàng không dám nói anh trai mình như thế, nhưng chuyện xảy ra đêm nay cho thấy, anh trai nàng cũng có lúc ngốc nghếch không chịu được.
Anh cũng đồng ý với em gái. « Phải, là anh thật ngu ngốc, không biết cách an ủi cô ấy, chỉ biết đứng nhìn cô ấy khóc mà không biết phải làm sao. »
Chị dâu của cô dũng cảm kiên cường hài hước đáng yêu như thế lại có thể khóc than, có thể thấy chị ấy đau lòng đến mức nào ! Phó Quế Dung thở dài, nghĩ một chút rồi nói. « Anh hai, có việc này em thấy rất kỳ lạ. Chị dâu hình như hiểu biết về anh rất rõ, nhưng anh hình như hoàn toàn không hiểu gì về chị ấy cả. »
« Ý em là sao ? »
« Anh có biết chị ấy