XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/969 lượt.

on.
Chờ mẹ ra khỏi phòng, cô đóng cửa phòng lại, mở túi thể thao ra sắp xếp lại đồ đạc của mình vào tủ quần áo và bàn làm việc. Xong xuôi, tầm mắt cô không nén nổi dừng lại ở cái túi giấy màu trắng kia, không biết bên trong rốt cục là cái gì.
Cô vừa mở ra, bên trong có một cái chìa khóa nhỏ, chính là chìa khóa két sắt, còn có sổ tiết kiệp, phiếu bảo hiểm, quỹ ngân hàng, ngoài ra còn có một phong thư bên trên đề ba chữ ‘Thư hối lỗi’. Quả không hổ là hiệu trưởng, chả có chút sáng kiến nào hay hơn !
Lá thư bên trong viết bằng bút máy.
« Dật Linh, gia đình chúng ta nếu không có em, sẽ không còn là một gia đình hoàn chỉnh nữa. Anh sẽ làm hết sức mình để em có thể đồng ý tự nguyện quay về ngôi nhà này, một lần nữa đem những thứ của em đặt cùng với đồ đạc của anh, biến thành tài sản của chúng ta. »
Có vậy thôi sao ? Hết rồi ? Anh ta có biết thế nào là nói chuyện yêu đương lời ngon tiếng ngọt không hả ? Anh ta căn bản là không có khái niệm gì hết về việc phái nữ muốn nghe điều gì, muốn có điều gì, vậy mà còn nói muốn theo đuổi cô sao ? Hừ, về học lại nhà trẻ đi đã nhé !






Về nhà bố mẹ được vài ngày, Liên Dật Linh lại giống như ngày trước, không chịu nổi sự nhàn rỗi, bèn nhanh chóng tìm cho mình một công việc mới.
Ban đầu còn tưởng sau khi làm nghề tiếp viên hàng không, việc duy nhất cô có thể làm cũng chỉ là làm vợ làm mẹ. Ấy thế nhưng cuộc sống vốn đầy rẫy những điều bất ngờ. Nếu cô đã quyết định sống một mình, nuôi nấng con một mình, dĩ nhiên cô sẽ không thể tiếp tục sống một cách nhàn tản không làm việc được. Trước đây cô hoàn toàn coi chồng mình là trung tâm của cuộc sống bản thân, toàn tâm toàn ý làm một người vợ hiền, nhưng cuối cùng lại vì một sự hiểu nhầm mà đổ vỡ hết thảy, khiến cảm giác mất mát trong cô sâu đậm vô cùng. Nhưng giờ cô đã nghĩ thoáng hơn rồi. Thật ra phụ nữ không kết hôn đi nữa thì cũng chẳng sao, dựa vào núi sẽ có ngày núi lở, dựa vào người sẽ có ngày người đi, tốt nhất vẫn là dựa vào chính bản thân mình !
Vì cô đang mang thai, nên không phù hợp để làm các công việc dùng tới thể lực vất vả, thế là cô liên lạc với chị trưởng nhóm ngày trước, dò hỏi xem có cần người giúp việc gì không. May mắn thay, cô được biết chị tiếp viên trưởng La Nhã Huỷ đã từ chức và mở một lớp bồi dưỡng nghiệp vụ cho tiếp viên hàng không, và đang tuyển các giảng viên có kinh nghiệm thực tế. Cám ơn ông trời, quý nhân của cô quả thật tồn tại ở khắp nơi !
Phỏng vấn và thi viết một cách thuận lợi xong, Liên Dật Linh trở thành giảng viên mới. Với kinh nghiệm làm việc phong phú trước đây cộng với tính cách chu toàn cẩn thận khó ai theo kịp của cô, cô đều lưu trữ lại toàn bộ giấy tờ sách vở hướng dẫn nghiệp vụ ngày trước. Ai cũng có tư cách cùng cô chia sẻ những kinh nghiệm này, thế nên ai muốn làm tiếp viên hàng không, mau mau xếp hàng tới học cô cho tốt đi thôi !
Mới đi làm được ba ngày, cô đã cảm nhận một cách sâu sắc rằng, đây chính là công việc dành cho mình. Không phải chỉ là sửa sang hồ sơ, sắp xếp giấy tờ, mà đây hoàn toàn là một công việc đem lại cảm giác thành công cho cô. Mà lại nói, đợt này Phó Lập Đường hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi, không ngờ anh ta cũng chỉ là một gã đàn ông chỉ biết nói không biết làm, quả là khiến cô thất vọng !
« Tại ông ta đồng ý trả mười vạn tệ tiền học phí. Chị em mình chia đôi 50-50, em thấy sao?” Nói đến tiền, La Nhã Huỷ lập tức sáng bừng hai mắt.
Có màn trả thù lao hậu hĩnh như vậy sao? Không phải gã ngốc nào vung tiền chứ? Dật Linh vẫn lắc đầu. “Không được, trừ phi chị bốn phần em sáu phần.” (đúng là dân ham tiền =)))
“Haizzz, em đúng là… được rồi, cuối tháng chị sẽ chuyển vào tiền lương của em.” La Nhã Huỷ lắc đầu chịu thoả hiệp, nhưng vẫn không quên dặn dò. “Tiền đã thu của người ta, em nhất định phải giúp người ta hết bệnh, không thể lùi bước bồi thường nha!”
“Yên tâm đi, cứ giao cho em!” Vì tiền mua sữa bột cho bé bi, cho dù đưa cây vạn tuế cô cũng có cách bắt nó nở hoa. (Vạn tuế, như tên của nó, vạn năm mới ra hoa một lần, đời người rất hiếm gặp vạn tuế ra hoa!)
“Ông khách đó vừa tới báo danh, đang ở trong phòng học thứ hai ngoài kia, em vào đó thảo luận với ông ta một chút xem sắp tới huấn luyện ra sao. Không cần ông ta nhất định phải theo học lớp bồi dưỡng nghiệp vụ đâu, chỉ cần làm sao ông khách này có thể thuận lợi đi máy bay là được.”
“Vâng, em hiểu rồi.” Một ca như thế này cũng không khác gì một kiểu thách thức với cô, nên cô sẵn lòng dốc sức xử lý.
Cửa vừa mở, trong lòng Dật Linh lập tức tận tình thăm hỏi La Nhã Huỷ: Chủ nhiệm thật vô cùng gian manh xảo trá, đúng là gừng càng già càng cay! Cái gì mà 50-50, thậm chí chị ấy bốn phần, cô sáu phần? Phải là chị ấy ba phần cô bảy phần, thậm chí toàn bộ tiền thù lao trả cho cô ấy chứ! Bởi vị khách xài sang ngồi ngoan ngoãn trong phòng chờ đợi kia, không ai khác ngoài ông chồng không dám đi máy bay của cô, Phó Lập Đường!
“Chào cô giáo!” Phó Lập Đường vừa thấy ‘giảng viên’ tới, lập tức đứng lên nghiêm chỉ