Chặn Lại Quý Công Tử Toàn Diện
Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/967 lượt.
ng có ưu điểm lẫn khuyết điểm, chính em cũng vậy, nên mỗi ngày qua đi là một ngày để học hỏi và cố gắng. »
Em chồng cô dường như đã trưởng thành lên không ít. Dật Linh quả thật vui mừng, bất kể cuộc hôn nhân này có kết cục ra sao, ít nhất cô cũng đã làm được một việc tốt. « Đúng rồi, lần sau em muốn đi chơi đâu ? Em nói đi chị sẽ lên kế hoạch. »
« Không cần. » Quế Dung lắc đầu từ chối.
« Không cần là sao ? » Cô không nghe nhầm chứ ?
« Em giờ đã gia nhập đội hướng dẫn hướng đạo viên, phải biết tổ chức và có trách nhiệm. Lần tới, chị đề nghị đi, em sẽ lên kế hoạch. »
« Trời ạ… Em cố ý làm cho chị khóc phải không ? Em nói xem ! » Dật Linh ôm lấy vai em chồng, thật sự có cảm giác ‘Nhà mình có con gái đã trưởng thành’, một cô bé con xốc nổi bốc đồng giờ lại biến thành tri kỷ lớn của cô, quả thật trên đời không có gì là không thể.
Hai cô gái cùng nói cười vui vẻ, ánh nắng chiều cũng trở nên ấm áp dịu dàng hơn.
Tạm biệt em chồng, Dật Linh bắt taxi về lại nhà cha mẹ. Hai ngày này cô hoàn toàn không có tinh thần lái xe, thế nên để tránh tai nạn ngoài ý muốn, cô thà tốn chút tiền còn hơn. Xe taxi nhanh chóng dừng lại trước cửa nhà, cô vừa xuống xe, lập tức đập vào mắt là một dáng người quen thuộc
Cô không đoán được là chồng cô sẽ chờ ở đây, anh ta định dùng chiêu ôm cây đợi thỏ chắc ? Em gái anh ta nói anh ta sẽ tìm cách theo đuổi xin lỗi cô, kết quả anh ta chỉ nghĩ ra chiêu đơn giản này sao ? « Anh làm gì ở đây ? »
« Anh đợi em. » Qua hai ngày rồi, Phó Lập Đường nghĩ hẳn vợ anh đã bớt giận hơn nhiều. « Anh gọi điện hỏi ba mẹ, ba mẹ nói em sắp về nên anh tới, muốn nói chuyện với em. »
« Tôi không có gì nói với anh cả, anh về đi. » Cô thật không muốn cãi nhau với anh ta ở đây, nếu bị hàng xóm nhìn thấy thì chả hay ho gì cả, còn mất mặt ba mẹ cô nữa.
« Tay em cầm gì thế ? Để anh cầm giúp em. » Anh thật không muốn cô phải mang vác nặng nề, chưa kể cô còn đang mang thai nữa.
« Không cần, tôi bỏ tạm xuống đất là được. » Ý cô là muốn tỏ rõ lập trường, có điều nếu anh ta muốn nói lảm nhảm gì đó, cô không ngại buông túi xách nặng xuống đất để cho đỡ nặng nề.
« Dật Linh, anh biết sai rồi, em có thể cho anh một cơ hội sửa lỗi không ? »
Nhìn vẻ chân thành của anh ta, cô cũng nên thẳng thắn một chút, dù gì cô cho tới giờ chưa hề muốn lừa dối anh ta chút nào. « Tôi cũng biết anh đã hiểu ra, nhưng lòng tự tôn và tình cảm của tôi đã bị tổn thương quá lớn, không có cách nào nói tha thứ là tha thứ ngay được. Hiện giờ tôi chỉ muốn yên tĩnh sống một mình. Chuyện ly hôn có thể sau này lại bàn lại, nhưng tôi nghĩ giờ chúng ta nên tạm thời ly thân để suy nghĩ, như vậy sẽ tốt hơn. »
« Ly thân ? » Hai người họ đã tới nước này sao ? Cô ấy không những không muốn tha thứ cho anh, còn muốn tiếp tục tách ra khỏi anh sao ?
« Đúng vậy. » Từ việc kết hôn tới việc ly hôn, hẳn là cần một đoạn thời gian để thích nghi. Ngay cả chính cô cũng nhất thời khó mà chấp nhận cuộc hôn nhân này cứ thế mà kết thúc thật sự.
« Là anh gây nên hậu quả này, anh không có tư cách oán giận em. Nhưng có điều từ hôm nay trở đi anh sẽ theo đuổi em, lần này tới lượt anh chủ động cố gắng, được không ? » Giờ đây việc duy nhất anh có thể làm là bắt đầu lại từ đầu, bù lại mọi sự thua thiệt của anh đối với cô, chỉ mong là chưa quá muộn.
Cô nhìn anh chăm chú qua lớp kính màu đen, dường như khó mà coi trọng quyết định này của anh được. « Anh có thể làm thế thật sao ? Không cần quá miễn cưỡng bản thân như thế. »
« Không cần lo cho anh. » Anh dùng hai tay đưa lên cho cô một cái túi giấy màu trắng. « Cái này, mong em nhận lấy đã. »
Cô cũng dùng hai tay đón lấy cái túi nhưng không vội mở ra. « Được rồi, cứ như vậy đi, tôi muốn vào nhà. »
Cho dù là ly thân, nhưng hai người vẫn bảo trì sự nho nhã lễ độ. Cả hai đều là người trưởng thành có lý trí, cũng không còn là thanh thiếu niên tuổi hai mươi bồng bột, nên cũng không cần diễn kịch thương tâm hay kịch tính gì cả.
« Tạm biệt em. » Nhìn theo dáng vợ mình xách túi nặng nề về nhà mẹ đẻ, anh chỉ biết tự nhủ mình không thể gấp gáp, dù cho giờ này việc anh muốn làm nhất chính là nhào tới ôm cô, hôn cô, mạnh mẽ nhét cô vào xe mang về nhà, nhưng anh vẫn phải tôn trọng ý muốn của cô lúc này, cho tới khi cô thật sự nguyện ý trở về cùng anh.
Dật Linh vào cửa, mẹ cô lập tức chạy tới giúp mang đồ vào nhà, vì sợ nhỡ xách nặng khiến cô mang thai có gì sơ xuất.
« Mẹ, con không sao mà, đừng lo lắng thế. » Sao ai cũng nghĩ cô là một cô gái yếu ớt cần bảo vệ giúp đỡ nhỉ ?
« Để mẹ giúp con mang vào phòng, con ngồi nghỉ một chút đi. Hôm nay nhất định phải ăn chút cơm đấy, nếu không em bé sẽ phản đối cho xem. » Mới vài ba ngày thôi, mà Tiêu Nhã Tâm nhìn thấy hai gò má con gái đều gầy nhô lên, hai mắt sưng đỏ, khiến lòng người mẹ thật sự là đau đớn.
« Tuân lệnh ! » Dật Linh làm điệu bộ hành lễ chắp tay với mẹ. Đúng thế, những nỗi buồn lo từ nay về sau cô nên thu lại. Vì đứa bé trong bụng, dù thế nào cô cũng phải tỉnh táo lại mới được, dù không muốn ăn cũng phải cố gắng mà bồi bổ vì c