Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
với Từ Nghi:
“Còn đứng ngây ra à? Thật sự định để Tiểu Chử theo chơi với Manh Manh sao?”
Từ Nghi lấy lại tinh thần, đi đến đứng cạnh Chử Điềm. Cố Hoài Việt thấy thế thì nhẹ cười, dẫn vợ con đi trước một bước.
Đưa mắt nhìn ba người rời đi, Từ Nghi nghiêng người nhìn Chử Điềm. Thấy cô cúi đầu nhìn mũi chân, gần nửa khuôn mặt đều bị khăn quàng cổ che mất, không thấy rõ vẻ mặt cô.
Hai người đều im lặng, Từ Nghi đưa cánh tay lành lặn ra muốn nắm tay Chử Điềm lại bị cô tránh né. Lúng túng ho khan hai tiếng, Từ Nghi mở lời, tiếng nói vẫn không khỏi có chút khẽ khàng:
“Đến rồi.”
Chử Điềm vẫn cúi đầu, hồi lâu mới ừ.
Từ Nghi cười, là nụ cười xuất phát từ nội tâm:
“Đi thôi, về ký túc xá anh trước, ở đây lạnh lắm.”
Hai người một trước một sau trở về ký túc xá trụ sở cán bộ, suốt quãng đường dẫn đến không ít cái nhìn chăm chú của mọi người, nhất là người độc thân. Từ Nghi đi phía trước, che cô lại phía sau.
Trong ký túc xá, dưới đất còn bày túi đồ hé mở và vài vật linh tinh chất đống. Túi là của anh, đêm qua trở lại đã là hai giờ sáng, mệt đến mức sức lực cạn kiệt cứ vứt đó trước đã. Còn lại những vật khác đều là của bạn cùng phòng. Từ trước đến nay mấy anh em kia đều không thích dọn dẹp phòng ốc, lúc anh ở còn có thể thu dọn giúp, anh không ở thì chỉ có thể để mặc họ vứt đồ lung tung như vậy.
Từ Nghi liếc căn phòng bừa bộn, để Chử Điềm ngồi ở nơi sạch sẽ nhất - trên giường của anh.
“Em ngồi đây trước, anh dọn dẹp nơi này một chút.” - anh nói, rót cốc nước cho Chử Điềm - “Uống cốc nước trước đi.”
Chử Điềm nhìn đăm đăm cốc nước bốc hơi nóng, không nhận. Từ Nghi còn tưởng rằng cô sợ cốc không sạch sẽ, cười cười nói:
“Là cốc của anh, uống đi.”
“Em không khát.” – cô nói.
“Vậy thì cầm lấy sưởi ấm tay đi, bây giờ không mở điều hòa, lạnh lắm.”
Thấy anh cố ý nhét cho cô, Chử Điềm đành phải nhận lấy. Đồng thời cô cũng chú ý đến cánh tay của Từ Nghi, đôi môi mấp máy hỏi:
“Tay anh bị sao vậy?”
Từ Nghi rũ mắt, cười đáp:
“Lúc diễn tập không cẩn thận làm bị thương, không có gì đáng ngại.”
Anh đi diễn tập rồi sao? Đây chính là nhiệm vụ theo lời anh nói à? Thảo nào nhiều ngày không liên lạc được như vậy. Chử Điềm chăm chú nhìn cánh tay của anh, đôi mắt lóe lên ánh sáng nhạt rồi vụt tắt.
Từ Nghi lại vội vàng dọn dẹp, một tay phải mất thời gian khá lâu mới dọn dẹp xong. Anh thẳng người dậy, thở phào nhẹ nhõm. Quay đầu lại nhìn Chử Điềm vẫn không thốt một lời, phát hiện cô vẫn cúi đầu, chiếc cốc nắm trong tay đã sớm không còn bốc hơi nữa. Anh đi đến nói với cô:
“Nước không còn nóng nữa, anh đổi cho em cốc khác nhé.”
Chử Điềm không lên tiếng, cũng không ngẩng đầu, làm như không nghe thấy gì.
“Điềm Điềm.” - anh khom lưng, hạ thấp tiếng nói - “Anh đổi cốc nước cho em.”
Chử Điềm vẫn không để ý đến anh. Từ Nghi đành phải đưa tay lấy đi cốc nước trong tay cô, thoáng chốc dường như nghe thấy một tiếng tí tách, mu bàn tay thấm một chút lành lạnh. Anh khẽ giật mình, mượn ánh nắng xuyên qua cửa sổ, anh nhìn thấy vết nước trên mu bàn tay đang sáng lấp lánh.
Cô khóc. Vô số giọt nước mắt rơi xuống, lặng lẽ không thành tiếng.
Gần như trong nháy mắt, Từ Nghi cảm thấy lòng mình bỏng rát như bị bàn là là qua. Có chút bất ngờ không kịp phòng ngự, cốc nước đang cầm trong tay cũng thoáng run lên theo.
Anh cúi đầu, đặt cốc nước qua một bên, đưa tay từ từ lau nước mắt cho Chử Điềm. Nhưng nước mắt càng lúc càng nhiều, anh lau không hết, dứt khoát ôm cô vào lòng, mặc cho nước mắt thấm ướt áo khoác quân đội màu xanh lục anh đang mặc.
“Điềm Điềm.”
Anh gọi tên cô, lại không biết nên nói gì. Chử Điềm vẫn khóc, tất cả ấm ức đều bị hai chữ này kích thích. Cô véo, đá, đẩy, đánh anh không muốn anh ôm. Nhưng bất kể thế nào, anh vẫn không buông tay, dùng một cánh tay lành lặn ôm chặt lấy cô.
Qua hồi lâu, tiếng khóc Chử Điềm giảm đi rồi ngừng lại, lại đẩy anh ra nhưng vẫn không thấy anh buông tay. Chử Điềm tức giận, nhưng cô đã khóc đến mệt lả, chẳng còn sức lực làm gì nữa. Vẫn khó chịu một hồi, cô cất tiếng khản đặc:
“Buông em ra, sắp thở không được rồi.”
Từ Nghi cúi đầu nhìn nhìn cô, thấy cô thật sự không thoải mái đành phải từ từ thả lỏng tay ra. Chử Điềm được tự do, phản ứng đầu tiên là đi lấy túi. Nhưng điều này lại khiến Từ Nghi hoảng sợ, anh vội vàng nắm lấy tay cô, tiếng nói có chút căng thẳng:
“Đừng đi!”
Chử Điềm sửng sốt trong thoáng chốc, sau đó hất tay anh, lấy một bao khăn giấy trong túi ra. Hóa ra cô định lau mặt. Từ Nghi thở phào nhẹ nhõm, kịp nhận ra biết mình đã khẩn trương quá mức rồi.
“Để anh lau cho em.”
Anh giữ tay cô lại, cầm lấy khăn giấy trong tay cô, mang đến một chiếc khăn lông mềm mại mới tinh, ngâm trong chậu nước nóng, sau khi vắt khô bằng một tay, anh đi đến.
“Ở đây quá lạnh, phải dùng nước nóng đắp kỹ, tránh bị lạnh cóng.”
Anh vừa nói vừa lấy khăn lông phủ lên mặt cô. Nhưng lúc khăn phủ xuống Chử Điềm lại “khôn ngoan” ra sức quay mặt đi không muốn để anh chạm vào. Từ Nghi hết cách đành ngồi xuống, khẽ giơ cánh tay bị thương