Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.

lên, quay mặt cô lại.
Cuối cùng khăn lông vẫn đắp lên mặt, Chử Điềm nhìn cánh tay quấn băng gạc kia của anh, vành mắt từ từ đỏ lên. Cô hối hận, cô không nên đến đây, cô vừa đến đã không nhịn được khóc lóc trước mặt anh, quá mất mặt mà. Cô không muốn như vậy, cho dù tức giận tát anh một cái cô cũng không muốn khóc. Nhưng không có cách nào, cô không khống chế mình được.
Trong lòng Từ Nghi biết rất rõ tất cả chuyện này, anh im lặng trong chốc lát, nhìn đôi mắt cô ửng đỏ, khẽ nói:
“Điềm Điềm, chỉ cần em đừng khóc, anh sẽ mặc cho em đánh chửi, có được không?”
Chử Điềm rũ mắt, cô nuốt ngược nước mắt lại mới ngẩng đầu lên, giọng khản đi nói:
“Em chẳng phí sức đánh anh đâu, em còn ngại tay đau nữa kìa. Em đơn giản không cần anh nữa là được rồi, không phải vừa hay trước đó anh còn hỏi em như thế sao, coi như đây là câu trả lời của em.”
Đây là câu nói dài nhất từ nãy đến giờ cô nói với anh, nhưng Từ Nghi nghe thấy mà kinh hãi. Kể từ khi gửi đi những tin nhắn kia, cô chẳng nhận điện thoại của anh, cũng không trả lời tin nhắn của anh nữa. Từ Nghi cũng biết có lẽ chỗ nào không đúng rồi. Lúc trước vẫn chỉ là phỏng đoán, bây giờ nghe cô nói ngay trước mặt, anh liên lập tức bừng tỉnh.
Lời đã thốt ra khỏi miệng, có chán nản hối hận nữa cũng không giải quyết được gì. Từ Nghi bịt chặt mặt Chử Điềm, giải thích với giọng hơi cứng nhắc:
“Anh không có ý này.”
Anh hỏi cô như vậy không phải là muốn nói chia tay.
“Vậy anh có ý gì? Lẽ nào anh nói những lời đó đều là lừa em?”
Cô lấy di động ra, bấm vào Weixin đưa cho anh xem.
“Chứng cứ” ngay trước mặt, Từ Nghi không có lời nào để nói. Những điều này là do đêm đổ tuyết kia, một mình anh ngồi trên ngọn đồi nói từng câu một, thu âm lại, gửi cho cô. Mỗi một câu đều là anh nói, không chống chế được.
“Không phải anh tự ti, cảm thấy không xứng với em sao? Vậy thì chia tay là được, dù sao quyền quyết định là ở phía em. Một người đàn ông ngay cả chuyện này còn không làm chủ được thì tại sao em còn phải ở lại bên cạnh anh nữa chứ.”
Tuy biết rõ đây là lời nói giận dỗi của Chử Điềm, nhưng cuối cùng Từ Nghi vẫn có vài phần khó xử. Anh cúi đầu, tiếng nói rất khẽ:
“Anh giao quyền quyết định cho em, nếu như em thật sự cảm thấy anh khiến em khó mà chịu đựng, em có thể lựa chọn bỏ anh…” - ngập ngừng, anh có chút khó khăn nói tiếp - “Đêm đó đúng là nghĩ như vậy, cho nên hỏi em qua điện thoại xong, ngay hôm sau tỉnh lại liền hối hận.”
“Hối hận cái gì?”
“Anh không nên để em lựa chọn.”
“Lẽ nào anh không phải cố ý?” - Chử Điềm ra vẻ bình tĩnh, che giấu tiếng nghẹn ngào trong giọng nói - “Chắc chắn anh cảm thấy em chính là con ngốc, bất kể thế nào cũng sẽ không rời khỏi anh đúng không? Nên anh mới dám hỏi em như thế.”
“Làm sao anh dám nghĩ vậy chứ?” - ý nghĩ muốn móc tim ra cho cô xem Từ Nghi đã nghĩ sẵn rồi - “Là bởi vì sợ nên anh mới hối hận, hối hận chết được. Nếu như có thể, anh chỉ nói với em một câu thôi.”
“Nói gì?”
Chử Điềm ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh sẽ nói với em, con người anh là vậy, em không cần cũng phải cần.”






Lúc nói lời này, hai tay anh nâng mặt cô lên, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, đôi mắt đen nhánh sáng ngời làm người ta hơi sợ hãi. Trái tim Chử Điềm thoáng đập mãnh liệt. Cô nắm lấy áo trước ngực, chớp mắt một cái, nước liền rơi xuống tí tách. Từ Nghi hơi bối rối đưa tay ra, không biết nên chạm vào cô ở đâu.
“Điềm Điềm, là lỗi của anh.”
Thoáng do dự, anh vẫn ôm lấy cô, nhưng không dám ôm cô chặt như lúc nãy nữa.
“Từ Nghi, anh là tên khốn vô sỉ, anh là tên đáng ghét như vậy.” - Chử Điềm tức giận đấm bả vai anh - “Gì mà em có chịu cần anh không? Em vì anh mà chị Chử Ngật Sơn chế giễu, vì anh ngày ngày đều không ngủ ngon sợ anh làm nhiệm vụ xảy ra chuyện gì, ba gặp tai nạn giao thông vào viện, anh vì nhiệm vụ không đến được khiến mẹ tức giận vô cùng, em còn nói tốt giúp anh. Bây giờ anh hỏi em có chịu cần anh không, sao anh không sớm hỏi vậy đi? Ban đầu anh đừng kết hôn với em nữa. Anh để em chịu bao nhiêu ấm ức như vậy anh không nghĩ làm sao bù đắp thật nhiều cho em, còn hỏi em vấn đề này. Lúc nào em bị anh làm tức chết mà?”
Trút hết một hơi, sức lực toàn thân Chử Điềm đều bay biến, nhỏ giọng khóc nức nở. Cô không chỉ tức giận, mà còn sợ hãi, sợ cô nói một câu không cần anh, anh sẽ thật sự bỏ đi, không quay đầu lại nữa.
Chử Điềm tức giận trở mình:
“Không có gì, là anh đè lên cánh tay em.”
Từ Nghi vẫn còn hoảng hốt, thấy rõ đây là ký túc xá của mình anh mới thở phào nhẹ nhõm. Xem ra gần đây anh thật sự quá mệt mỏi, nằm mơ vẫn còn đang diễn tập.
Nghiêng đầu nhìn Chử Điềm, thấy cô không có ý đuổi mình xuống giường thì càng được voi đòi tiên, vươn cánh tay lướt qua đỉnh đầu cô, kéo cô đến gần.
Chử Điềm chẳng muốn cho anh chiếm ưu thế, ra sức trốn tránh anh. Nhưng một chiếc giường chỉ lớn nhiêu đó, cô có thể trốn đi đâu được? Đến cuối cùng vẫn để Từ Nghi được như ý.
“Một lát thôi.” – anh nói, một tay ôm chặt lấy eo cô, cằm đặt lên mái tóc m