Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.
u quá mới xảy ra chuyện.”
Chử Điềm cố gắng nói bâng quơ, nhưng Từ Nghi nghe xong lại im lặng kéo dài. Cuối cùng Chử Điềm vẫn có chút không kiềm được cơn giận, cô ngẩng đầu, nhìn mặt Từ Nghi:
“Những chuyện kia anh cũng không nói với ba à?”
“Không có.”
Ánh mắt Từ Nghi không lảnh tránh, chăm chú nhìn thẳng vào cô, đáp bằng âm điệu vô cùng vững vàng.
Chử Điềm không biết nên nói anh cái gì cho phải. Chuyện lớn như vậy, sau khi cô biết còn trằn trọc ngủ không ngon mấy đêm lận, chứ đừng nói là ba chồng cô. Chuyện này vẫn là tự Mạnh Hòa Ngọc nói cho ông biết, quả thật chẳng khác gì dao khoét tim ông. Thảo nào hôm đó ông uống nhiều rượu như vậy, nghe mẹ chồng nói, bởi vì cao huyết áp nên ông rất ít đụng vào rượu.
“Hôm nào rảnh rỗi đi thăm ba một chút đi, bị bệnh nằm viện mấy tuần lễ, tinh thần ba rõ ràng không bằng trước kia nữa. Vả lại, em nghe ra ý trong lời ba nói, ba đã không còn giận anh về chuyện anh đi lính nữa, ba còn cảm thấy anh làm rất tốt đấy.”
Cô không có lập trường trách cứ ba chồng mình thay Từ Nghi, hay xử phạt Từ Nghi thay ba anh, nên cô chỉ có thể nói những lời này thôi.
Nghe xong lời nói của cô, Từ Nghi không có trả lời. Anh nằm ngửa, mắt chăm chú nhìn trần nhà, không biết đang suy nghĩ gì. Chử Điềm cũng không thúc giục anh, trở người chuẩn bị đi ngủ, nhưng cảm thấy cánh tay Từ Nghi siết chặt, lại kéo cô trở về lồng ngực.
“Anh làm gì vậy chứ?”
Từ Nghi ôm rất chặt, cô không trở người được chỉ có thể ngẩng đầu, phí sức lắc lắc cổ nhìn về phía anh. Nhưng Từ Nghi vùi đầu xuống, trốn sau mái tóc dày của cô, không để cho cô nhìn thấy. Nhận ra ý đồ của anh, Chử Điềm giật mình, quay mặt sang, cầm bàn tay anh đang giữ lấy eo cô. Cô cảm thấy tim anh đập tăng tốc lại nhẹ nhàng, cuối cùng lúc ổn định lại cô nghe thấy anh cất lời:
“Có nhớ một câu anh đã nói lúc cầu hôn em không? Anh nói anh không thể rối rắm cả đời. Nhưng bây giờ xem ra anh vẫn chưa đủ tỉnh táo, còn đang tự cho là đúng.”
Tự cho là đúng. Nghe thấy bốn chữ này, lòng cô chua xót không thôi.
“Cho nên nói anh cũng không thông minh đúng không?”
“Anh tự cho rằng mình thông minh, luôn là vậy.”
“Vậy sau này anh có còn vậy nữa hay không?”
Cô nhỏ giọng hỏi, nghe từa tựa làm nũng. Anh hôn lên mái tóc dài sau tai cô:
“Sẽ không nữa, anh cam đoan.”
Chử Điềm suýt nữa bật khóc nhưng vẫn kiềm lại. Cô quay người, cho người đàn ông cô yêu nhất một nụ hôn. Cô cũng cam đoan, dù thế nào đi nữa, cô và anh đều sẽ ở bên nhau.
Ngày hôm sau, sau khi kết thúc liên hoan văn hóa quân doanh, sư đoàn A liền nhận được thư của đại đội đặc chủng gửi tới Từ Nghi. Trên thư thông báo anh đã thông qua vòng loại, chọn ngày là có thể đến đại đội trình diện. Nhận được lá thư này, trưởng ban Lý ban huấn luyện lại khó xử. Anh ta cầm lá thư đến tìm tham mưu trưởng Cố Hoài Việt, lằng nhằng trong văn phòng Cố Hoài Việt gần một giờ.
Cố Hoài Việt buồn cười nhìn anh ta:
“Lá thư này là gửi cho tham mưu Từ, anh phải đi hỏi thẳng ý nghĩ và ý kiến của cá nhân cậu ta mới phải, tìm tôi có ích gì?”
Trưởng ban Lý mặt mày ủ rũ:
“Đã sớm tìm rồi, nói là chưa suy nghĩ đến vấn đề này. Hơn nữa, sư đoàn thật sự chịu thả cậu ta đi sao? Không ai tìm cậu ta nói chuyện à?”
“Giới thiệu một nhân vật với mọi người, tham mưu Từ tiếng tăm lừng lẫy của sư đoàn chúng ta, bạn cũ lúc tôi còn học ở trường quân đội. Các bạn rất may mắn, trễ vài ngày nữa là không gặp được tham mưu Từ của chúng ta rồi. Đi đâu à? Còn phải hỏi nữa sao, đương nhiên là đại đội đặc chủng. Toàn quân khu chỉ chọn mấy mươi người, dù làm bia đỡ đạn cũng vinh quang chứ đừng nói tham mưu Từ đã qua năm ải chém sáu tướng của chúng ta, một lần hành động đã giành được át chủ bài qua ải. Tiếp theo xin mời tham mưu Từ nói vài câu.”
Từ Nghi đứng bên uống nước, nghe xong lời này bật cười, mắt khẽ híp lại:
“Có gì để nói đâu, tôi còn chưa thở đều nữa đây này.”
Thốt ra lời này xong, tiếng vỗ tay của các tân binh càng nhiệt liệt hơn, anh cũng phải đưa tay áp chế lại.
“Thật ra không có gì để nói cả.” - nhìn lần lượt từng gương mặt trẻ tuổi, Từ Nghi nói - “Trước kia lúc mới xuống đại đội làm chính trị viên hai năm, làm công tác tư tưởng nhiều nên khi nói chuyện căn bản không cần suy nghĩ. Bây giờ tôi đã rời khỏi đại đội cũ cũng gần một năm rồi, nói ít đi, miệng cũng trở nên ngốc.”
“Không để anh làm công tác tư tưởng đâu, tôi còn có chính trị viên mà. Anh liền truyền thụ chút bí quyết huấn luyện tâm đắc đi. Nhanh lên nào, đừng giấu mà.”
Đội trưởng đội tân binh cười thúc giục. Từ Nghi cũng cười, cười xong anh nói:
“Đừng nghe đại đội trưởng của các cậu nói mò, đi lính, nếu như cậu chỉ muốn làm một người lính tốt thì không có đường tắt gì. Làm người trung thực, làm việc vững chắc, chỉ tám chữ này thôi. Nếu có thể làm được, cậu nhất định sẽ rất thành công. Cũng nhất định có trể trở thành một người lính tốt là bởi vì cậu sống kiên định” - anh nói, vẻ mặt càng thêm chân thành ôn hòa - “Chỉ cần có thể sống kiên định