Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1931 lượt.
dùng súng đi đã, sau đó anh sẽ dạy em làm sao bắn trúng mục tiêu."
Nghe anh nói như vậy, Chử Điềm đã cảm thấy yên lòng được phần nào: "Có được không? Đừng để bọn em xếp hạng nhất từ dưới lên nhé."
"..." Từ Nghi đưa tay nhẹ vuốt tóc cô, ra vẻ an ủi.
Được Từ Nghi trấn an như vậy, ngày hôm sau Chử Điềm đã hăng hái hơn, buổi tối về đến nhà còn hớn hở nói với Từ Nghi:
"Em cầm được súng rồi, nặng lắm đấy."
Cô bóp bóp cánh tay phải của mình, cảm giác to hơn bình thường một chút. Đối với con gái thì bốn cân quả thật hơi nặng. Anh hỏi:
"Nằm bắn à?" - Thấy cô gật gật đầu thì yên tâm - "Vậy cũng tốt, không phải giơ súng lên. Hơn nữa loại súng sáu mươi ba cósức giật vừa phải, không đến nỗi làm em bị thương."
Nói tới đây anh lấy làm mừng. May mà chỉ cho các cô ngắm bắn vài lần, bằng không mấy cô chịu không nổi thì đúng là xảy ra chuyện, đến lúc đó bên đơn vị ấy không dễ dàng nói với đơn vị địa phương đâu.
"Bây giờ em đã biết dùng súng rồi. Có phải anh nên thực hiện lời hứa của anh rồi không?" - Chử Điềm cười tít mắt nhìn Từ Nghi - "Em nói cho anh nghe, toàn bộ tổ bọn em đều ký thác kỳ vọng lớn lao vào anh. Bọn em còn muốn giành giải nhất nữa đấy."
Từ Nghi hơi nhíu mày: "Nghe em nói như vậy, nếu anh không thể hiện tài năng thì em không thể nào khai báo phải không?"
Chử Điềm “Ừ” rõ to, tỏ ý rất rõ ràng.
Từ Nghi cười khẽ: "Được rồi, ăn cơm trước đi."
Sau bữa cơm tối, Từ Nghi lái xe đưa Chử Điềm ra ngoài. Cơn mưa ban sáng đã tạnh, nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt. Con đường hơi trơn trượt, Từ Nghi cố gắng chạy chậm. Chử Điềm vẫn quan sát hướng anh lái xe, cô muốn biết xem rốt cuộc là anh định đưa cô đi đâu. Khi nãy cô đã hỏi nhưng anh không nói, khiến cô tức đến mức nghiến răng. Cuối cùng anh dừng xe lại bên ngoài một khu vui chơi, bảo cô xuống xe.
Chử Điềm dáo dác nhìn quanh, hơi nghi ngờ:
"Trước đây em đã đến nơi này, không thấy có chỗ bắn súng nào cả."
Chập tối đầu tháng năm khí trời vẫn còn se lạnh, Từ Nghi cầm áo khoác dệt kim của cô xuống, khoác lên người cho cô, thuận miệng nói:
"Nếu đã dẫn em tới đây rồi thì nhất định là có. Cứ đi theo anh là được."
Vấn đề mấu chốt là cho dù tìm được cảm giác ở đây thì chưa chắc đã có ích mà. Chử Điềm hơi miễn cưỡng nhìn người đàn ông đang bắn súng hơi, đạn cao su đã dùng hết nhưng cũng không bắn được mấy trái bóng. Cô bé đứng bên cạnh hơi thất vọng kêu lên: "Ba ơi, ba lại thua nữa rồi."
Người vây xem xung quanh cũng cười, người đàn ông đó hơi xấu hổ, vuốt đầu con gái:
"Ba bắn một lần nữa, nếu không thắng thì sẽ mua lại con thú bông đó cho con."
Cô bé cười tít mắt đồng ý, song người cha lại làm cô bé thất vọng lần nữa. Chủ quầy thấy cô bé thích con thú bông này như thế liền hét giá với người đàn ông đó. Đương lúc anh ta muốn bỏ đi thì Từ Nghi đi đến.
Từ Nghi đứng cạnh anh ta, hỏi: "Cô bé thích con thú bông nào?"
Người đàn ông đó chỉ chỉ con gấu đang bày trên quầy, nói với anh: "Con đó, tại tôi bắn không trúng, đứng ở ngoài thì thấy dễ nhưng vào bắn thì lại khó."
Từ Nghi cười cười, vỗ vỗ vai anh ta: "Đừng vội bỏ tiền mua, để tôi thử xem."
Người đàn ông không tin lắm lén nhìn anh một cái. Có lẽ thấy vẻ mặt anh hiền hòa nên giao súng cho anh, còn mua một hộp đạn cao su cho anh bắn.
Từ Nghi nói cảm ơn rồi lấy một viên đạn cao su gắn vào súng hơi. Kiểu súng này chỉ thuần túy để tiêu khiển, không có uy lực gì. Ngược lại người chủ quầy rất biết tạo không khí, còn đưa kính nhắm cho khách.
Từ Nghi thử khẩu súng trong tay, sau đó bỗng cầm lên, làm tư thế đứng bắn tiêu chuẩn: Cơ thể hơi nghiêng về phía sau qua bên phải, báng súng đặt lên vai, tay phải nắm chuôi súng, cánh tay trái kề sát vào một bên ngực đỡ khẩu súng.
Chử Điềm đứng bên cạnh nhìn anh chăm chú, giờ phút này nhịp tim cô bỗng đập liên hồi. Không phải vì hồi hộp mà vì cô có thể nhìn thấy được đường nét cánh tay trái rắn chắc của Chính trị viên Từ qua lớp áo sơ mi quân đội. Bấy giờ trong đầu cô chỉ còn có ba chữ: Đẹp trai quá!
Chử Điềm thầm nghĩ, nếu như người này không phải chồng cô nhất định cô sẽ chụp hình anh đăng lên Weibo.
Dường như nhận thấy được Chử Điềm đang đứng bên suy nghĩ vẩn vơ, Từ Nghi nhìn sang. Ánh mắt hai người giao nhau, mặt Chử Điềm đỏ bừng lên. Từ Nghi cười, sau đó quay đầu nhắm mục tiêu. Đối với Từ Nghi, trò này chẳng thấm tháp vào đâu. Không chút chần chừ, anh bóp cò súng, viên đạn cao su bắn ra làm nổ quả bóng còn chảy ra một chất lỏng xanh biếc.
Lần đầu tiên chỉ là đơn giản thử súng, Từ Nghi ngẩng đầu quan sát một chút, sau đó bắt một loạt nổ hết dãy bóng, không hề lãng phí một viên đạn nào. Thậm chí anh cũng không di chuyển vị trí.
Người xung quanh đều ngạc nhiên với tài bắn súng của chàng trai trẻ tuổi này. Cô bé kia reo hò hoan hô, sau đó cô bé lớn tiếng nói với Từ Nghi "cám ơn chú" rồi chạy đến ôm con gấu kia. Người đàn ông cũng cám ơn Từ Nghi rồi nhìn con gái mình vui mừng hớn hở. Chỉ có chủ quầy là nhìn Từ Nghi với vẻ ánh mắt khó chịu.
Sau