Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.

g. Cô phải hưởng thụ cảm giác hạnh phúc khi mới kết hôn.
Có thể do nóng lòng nên hôm nay lúc huấn luyện đội hình đội ngũ cô có chút tụt lại hẳn so với mọi người, khiến hang ngũ lộn xộn vô cùng. Huấn luyện viên đứng bên cạnh nhìn mà giật giật khóe môi, chỉ tên phê bình cô. Chử Điềm vội vàng tập trung chú ý, nhún vai, đi theo hàng ngũ tiến về phía trước.
Là huấn luyện viên mặt lạnh đó! Bước chân Chử Điềm khựng lại, thầm nghĩ: Xong rồi, quá đắc ý mà quên bổn phận rồi, quên béng mất bên cạnh còn có một huấn luyện viên!
Quay đầu lại thì thấy Phùng Kiêu Kiêu đang nháy mắt ra hiệu với cô. Chử Điềm hậm hực về hàng, lúng túng gãi đầu rồi lại tiếp tục nhìn Từ Nghi. Cô phát hiện anh đang nhìn mình, nét cười ẩn hiện. Chử Điềm bực mình bĩu môi, lại thấy nụ cười của anh càng thêm rõ nét.
Dù biết cô sẽ nổi cáu nhưng thấy dáng vẻ tủi thân của cô, Từ Nghi quả thật không dằn long nổi. Khẽ cười hai tiếng, chợt có người vỗ lên bả vai anh.
“Ơ, sao cậu lại tới đây?”
Từ Nghi quay đầu lại, trông thấy là người quen cũ thì hai mắt hơi dao động, khóe miệng bất giác nhếch lên:
“Nói thế nào thì đây cũng coi như nhà mẹ đẻ của tôi, sao tôi có thể không đến chứ?”
“Lạ ghê đấy, lâu lắm không gặp cậu rồi.” Anh bạn cũ cười lớn.
Đơn vị chịu trách nhiệm huấn luyện nhân viên mới của công ty Tây Đinh là nơi công tác của Từ Nghi khi anh vừa mới tốt nghiệp trường quân đội, đại đội cảnh vệ trực thuộc cơ quan tổng bộ của quân khu B. Chỗ này nhàn hạ, hằng năm đều châm trà rót nước, chuyển giấy tờ tài liệu cho lãnh đạo. Từ Nghi làm việc ở đây hơn nửa năm đã chịu hết nổi, trực tiếp đệ đơn xin thuyên chuyển đến nơi khác, chính là tiểu đoàn trinh sát thuộc sư đoàn T, tập đoàn quân sự quân khu B.
Sau khi được điều đi, số lần Từ Nghi trở lại có thể đếm trên đầu ngõn tay, chủ yếu là do công việc quá bận, nhưng vẫn giữ liên lạc. Từ Nghi nhìn anh bạn cũ đứng bên cạnh, anh này họ Trương, hai người là học viên cùng lứa tốt nghiệp từ trường quân đội, bây giờ một người chễm chệ ở vị trí đại đội trưởng đại đội cảnh vệ thuộc cơ quan tổng bộ, còn một người vẫn đang mò mẫm lăn lội ở đại đội cấp cơ sở. Đương nhiên có sự chênh lệch, kẻ ngu cũng biết chỗ nào thoải mái an nhàn hơn. Song, Từ Nghi không thấy hối hận là bao.
“Cậu nhìn tôi mãi thế làm gì? Nói đi, rốt cuộc tại sao cậu lại mò đến đây? Chẳng thèm báo tiếng nào, thứ khác tôi không dám nói, tốt xấu gì cũng phải chuẩn bị một thùng rượu đón khách phương xa chứ.” – đại đội trưởng Trương nói.
Từ Nghi cười cười, chỉ về phía sân tập bắn:
“Vợ tôi làm ở công ty Tây Đinh, cô ấy tham gia đợt huấn luyện quân sự này.”
“Gì cơ?” – đại đội Trườn trợn trừng lớn hai mắt – “Thằng nhãi này lấy vợ rồi à? Sao tôi lại không biết thế? Là ai vậy?”
Từ Nghi chỉ Chử Điềm đứng ở phía gần nhất. Sauk hi bị huấn luyện viên quở trách, cô cố gắng giả bộ chăm chú lắng nghe, chăm chú nhìn về phí trước. Dĩ nhiên, cũng có lẽ là giận anh rồi, có ý không them nhìn anh nữa.
Sau khi thấy rõ cô gái đó là ai, đại đội trưởng Trương vỗ đùi một phát:
“Là cô ấy à, Chử Điềm, có phải không nhỉ?”
Từ Nghi hơi bất ngờ.
“Sao thế, nổi tiếng như vậy à?”
Đại đội trưởng Trương cười ha ha:
“Đương nhiên rồi, dáng người quá đẹp, dù chỉ mặc bộ đồ xanh rằn ri cũng đủ làm bao nhiêu người nghiêng ngả.”
Từ Nghi không biết mình có nên cảm thấy tự hào không, nhưng lúc này nhìn thế nào cũng thấy cô vợ của mình thật sự quá nổi bật.
Thấy anh không nói gì, con người già cả đã FA hai mươi bảy năm như đại đội trưởng Trương đây cuối cùng cũng nhận ra bàn luận về vợ bạn trước mặt người khác như vậy hình như không được hay ho cho lắm, nên vội vàng pha trò:
“Thế nào? Lấy vợ có cảm giác gì?”
Từ Nghi cười khẽ.
“Chỉ có thể nói, còn mở mang kiến thức hơn cả cả đọc ‘Binh pháp Tôn Tử.”
“Thằng nhãi này!” – đại đội trưởng Trương lại cười sang sảng, mắt nhìn về phía trước, cảm thấy vui hơn: “Này này, tới trò hay rồi đấy!”
Trò hay ở đây chính là đến lượt tổ nữ ra sân ngắm bắn. Mà cô gái đầu tiên tổ nữ cử ra chính là Chử Điềm.
Chử Điềm nằm sấp trên đệm, đang bỏ đạn tập bắn vào súng. Sau khi điều chỉnh súng ống xong xuôi, cô nằm theo tư thế ngắm bắn.
Thấy vậy, đại đội trưởng Trương tặc lưỡi:
“Điều khác thì không nói, tư thế này xem ra rất đúng chuẩn.”
Từ Nghi không đáp, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Chử Điềm. Theo phương hướng của anh thì không nhìn rõ vẻ mặt của cô. Anh vốn muốn tiến lên trước hai bước, nhưnng sau chốc lát ngẫm nghĩ, anh vẫn nén nhịn.
Chỉ thấy huấn luyện viên ngồi xổm bên cạnh Chử Điềm, lớn tiếng ra lệnh bắn súng. Mọi người trên sân tập bắn đợi chờ tiếng súng vang lên, nhưng Chử Điềm lại rề rà không chịu bóp cò.
Huấn luyện viên hơi sốt ruột, nhìn sang phía đại đội trưởng và Từ Nghi rồi la Chử Điềm:
“Nghĩ gì thế? Bắn đi!”
Dưới sự thúc giục của huấn luyện viên, Chử Điềm bắn phát súng đầu tiên. Không ngoài dự liệu của mọi người, phát súng này rất tệ, lệch khỏi mục tiêu, hơn nữa còn vọt lên tận chin tầng mây, trên bia không có một cái lỗ nào cả.
Thấy vậy, huần luyện viên sôt ruột


The Soda Pop