Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
đâu.” – Chử Đồng Mai cười nói – “Cô gọi điện đến là muốn nói với con chuyện ba con.”
Chử Điềm vừa nghe đã lập tức cảnh giác.
“Có phải con không nhận điện thoại của ông ta nên ông ta bảo cô gọi đến chuyển lời không?”
“Không phải, là chuyện của bản thân cô” – thoáng do dự, Chử Đông Mai hỏi cô –
“Trước đó vài ngày ba con có về quê, trong lúc vô tình nghe ông ta nhắc đến chuyện mua căn nhà nhỏ ở thành phố B, có phải là mua cho con không?”
“Con không nghe ông ta nhắc đến, mà dù ông ta mua con cũng không cần.”
Chử Điềm nói rất kiên quyết.
“Ôi, đứa cháu ngốc, cháu nghĩ đơn giản quá, cô cảm thấy căn nhà này tám phần là mua cho Triệu Tiểu Tĩnh rồi.” – Chử Đông Mai căm hận nói – “Nghe ba con nói, người phụ nữ này lần trước đến thành phố B, trở về vẫn ồn ào đòi mua nhà ở đó. Nói nào là bảo đảm tăng giá, chỉ lời không lỗ, cô thấy chắc chắn là ả muốn dọn đến đó sống thôi.”
Chử Điềm vẫn thật sự không nghĩ đến mức độ này, không khỏi hơi giật mình.
Trong điện thoại, Chử Đông Mai vẫn đang nói:
“Anh cả cũng thật quá hồ đồ, sao ả đàn bà đó nói gì ông ta cũng đồng ý vậy. Tiền của ông ta cũng đâu phải trên trời rơi xuống, là tiền cực khổ kiếm được, tại sao có thể để người khác phung phí. Ả đàn bà kia cũng vậy, lòng tham không đáy, rắn muốn nuốt voi.”
Nghe thấy lời này của Chử Đông Mai, Chử Điềm bật cười:
“Chuyện này cô không cần quan tâm thay ông ta, ông ta cho mình có nhiều tiền, mà còn rất khôn ngoan nữa, Triệu Tiểu Tinh giở trò gì cũng không thể trốn khỏi lòng bàn tay ông ta được.”
Tuy nói vậy, nhưng cúp điện thoại rồi, Chử Điềm vẫn nảy sinh nghi ngờ. Lúc trước, khi cô và Từ Nghi vừa đăng ký kết hôn có nói với Chử Ngật Sơn rằng sau này sẽ không trở về Từ Xuyên nữa, sau khi mẹ trị hết bệnh sẽ đón mẹ đến thành phố B. Sau đó vừa nói không bao lâu thì mẹ đã bị bệnh qua đời, chuyện này càng khiến cô không có lý do gì ở quên lâu hơn nữa. Lo liệu xong hậu sự của mẹ, cô một mình trở về thành phố B.
Chử Ngật Sơn từng nhắc đến việc mua nhà cho cô, đó là sau khi mẹ qua đời chưa được vài ngày. Lúc đó Chử Điềm căm hận ông ta chết đi được, ước gì máu chảy trên người không phải là của nhà họ Chử ông, làm sao chịu nhận nhà? Cô và Chử Ngật Sơn náo loạn một trận, thậm chí cầm dao kề cổ bắt buộc ông ta mau chóng biến mất cho khuất mắt cô. Từ đó về sau, Chử Ngật Sơn không dám nhắc đến nhà cửa và tiền bạc trước mặt cô nữa. Cho nên Chử Điềm kết luận, căn nhà kia không phải mua cho cô.
Sau khi rõ ràng, Chử Điềm lại gọi điện cho cô Chử Đông Mai, nhờ bà nghĩ cách hỏi xem Chử Ngật Sơn mua nhà ở đâu. CHử Đông Mai vừa nghe liền hiểu ý cô, đến tối đã gửi địa chỉ lại cho cô.
Nhìn hai hang chữ ngắn ngủn trong điện thoại, Chử Điềm khẽ cau mày. Đêm đó, Từ Nghi vì họp quá muộn nên không về nhà. Một mình CHử Điềm đi ngủ sớm, ngày hôm sau thức dậy rất sớm, trang điểm nhẹ rồi lái xe ra ngoài. Theo địa chỉ Chử Đông Mai gửi đến và hướng dẫn tìm đường, Chử Điềm thuận lợi tìm được khu Chử Ngật Sơn mua căn nhà kia.
Nhìn bên ngoài có thể đoán được đây là một khu vô cùng xa hoa, chắc chắn tiện nghi bên trong cũng không kém. Khu vực này, giá cả này, hoàn cảnh này, nếu thật sự mua cho Triệu Tiểu Tĩnh thì quả thật ông ta đã bỏ hết vốn liếng.
Cách lớp kính râm, Chử Điềm không nhịn được cười khẩy. Muốn tùy tiện vào khu này là không thể, Chử Điềm chuẩn bị tìm bảo vệ hỏi thử, xem nơi này có chủ nhà tên là Chử Ngật Sơn hay là Triệu Tiểu Tinh không. Đang lúc cô chuẩn bị xuống xe, một chiếc BMW chạy ra khỏi khu nhà, nhìn biển số xe, đó chính là chiếc xe Triệu Tiểu Tinh thường lái. Mà người trên ghế lái không phải Triệu Tiểu Tinh thì là ai? Dù cho ả có cắt tóc, nhưng Chử Điềm vẫn có thể nhận ra chỉ sau một cái liếc mắt.
Bên ghế lái phụ còn có một người, nhìn từ góc độ của cô không thấy rõ lắm. Cho nên Chử Điềm vội vàng nổ máy đi theo sau ả.
Có lẽ rất ít khi lái xe ở thành phố B nên Triệu Tiểu Tinh lái xe rất chậm, gần nửa giờ sau, ả dừng xe ở cửa bệnh viện. Lại tốn mười phút đỗ xe, ả mới xuống xe, cầm túi đi vào bệnh viện.
Chử Điềm xuống xe theo, vốn đang do dự có nên đi vào theo không, nhưnng khi cô nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ của Triệu Tiểu Tinh thì đứng ngây ra. Nhìn từ bóng lưng, ả chẳng khác gì trước kia, vẫn thích õng ẹo làm dáng. Nhưng nếu nhìn kỹ, dường như vòng eo không còn mảnh khảnh nữa. Đến lúc ả nghiêng người, Chử Điềm nhìn thấy rõ cái bụng nhô lên của ả.
Triệu Tiểu Tinh đã mang thai. Ý thức được điều này, Chử Điềm như bị người ta dội cho một chậu nước lạnh trong ngày giá rét, cả người lạnh buốt, sững sờ tại chỗ. Mặt trời hôm nay hơi gay gắt, cảm giác choáng đầu hoa mắt chợt ập tới, cô vội vàng chống tay vào sườn xe, vất vả lắm mới đứng vững nổi.
Bên cạnh có chiếc xe vừa dừng lại, chủ xe thấy sắc mặt của cô tái nhợt, lập tức hỏi cô có sao không? Chử Điềm hết sức hoảng loạn liếc nhìn người nọ, không nói câu nào đã trở lên xe. Ngồi ở ghế lái phụ, Chử Điềm mở cốc nước mang theo, uống ực một ngụm. Sau đó cô cố gắng khiến mình tỉnh táo và trấn định lại, suy nghĩ xem rốt cuộc mọi chuyện là sao.
Cô vẫn