Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

không tin vào điều mình đã thấy. Triệu Tiểu Tinh mang thai ư? Sao có thể?!
Cô còn nhớ những lời Chử Ngật Sơn nói khi cô vừa biết ông ta có tình nhân bên ngoài. Ông ta nói, chẳng qua chỉ vui đùa với người đàn bà kia chút thôi, không xem là thật. Sau đó lúc biết tin hai người họ muốn kết hôn, Chử Điềm hoàn toàn không để ý đến ông ta nữa. Chử Ngật Sơn đành phải nhờ em gái chuyển lời cho cô, nói tuổi tác ông ta đã lớn, sau này bên cạnh vẫn cần người chăm sóc, Triệu Tiểu Tinh dù không tốt, nhưng dễ nắm trong tay, cũng không có ý xấu với ông.
Tuy Chử Điềm cảm thấy ông ta nói lời như vậy rất vô sỉ, nhưng tận đáy lòng vẫn luôn cho rằng Chử Ngật Sơn chẳng xem Triệu Tiểu Tinh là gì cả, đơn giản là thỏa mãn nhu cầu đồng thời tìm người hầu hạ mình dưỡng già thôi. Cô gần như chưa từng nghĩ đến Chử Ngật Sơn còn dự định sinh con dưỡng cái với Triệu Tiểu Tinh. Lẽ nào hai người họ đã quên mất ban đầu họ đến với nhau thế nào, còn muốn trải qua cuộc sống bình thường như những gia đình bình thường khác sao?
Nghĩ đến đây, Chử Điềm cảm thấy hai tay mình run lên bần bật. Cô kiềm chế bản thân, mở cửa xe, từ từ bước xuống, đi vào cửa bệnh viện. Nếu mang thai thì chắc chắn ả đến bệnh viện để khám thai rồi. Chử Điềm đi thẳng đến khoa phụ sản, hỏi một vị bác sĩ ở phòng trực ban:
“Xin hỏi có phải có một thai phụ tên là Triệu Tiểu Tinh đến khám không?”
Bác sĩ xăm soi cô từ đầu tới chân:
“Cô là?”
“Tôi là…tôi là người thân của cô ta.”
Chử Điềm cắn cắn môi. Bác sĩ ồ lên một tiếng, nói:
“Triệu Tiểu Tinh khám xong rồi, vừa mới đi không lâu, cô đến đón à? Vậy mau đuổi theo đi, cô ta bụng to không đi xa lắm đâu.”
Chử Điềm nói tiếng cảm ơn bác sĩ, quay người liền đi. Tuy nhiên vừa mới ra khỏi cửa phòng trực, lại nghe thấy bác sĩ kia nói:
“Ôi, Triệu Tiểu Tinh này đến khám chỗ chúng ta nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên thấy người thân của cô ta đến đón.”
Một người khác phì cười.
“Cũng đâu phải là nam, cô xúc động làm gì.”
“Cô khoan nói đã, tôi vẫn tò mò chồng cô ta là thế nào. Cô xem mỗi lần cô ta đến đều mang cái vẻ không khoe khoang không chịu được, nào là chồng tôi gần đây mua xe, mua nhẫn kim cương, mua nhà cho tôi. Người đó nếu không có tài sản bạc triệu, liệu có thể nuôi nổi cô ta sao?”
“Càn rỡ như vậy không chừng là kẻ thứ ba đấy. Bây giờ trong bụng mang thai, nếu sinh được con trai, chưa biết chồng cô ta sẽ thưởng thức thế nào đây.”
“Cô không thể nói mò, không bằng không chứng…”
Hai bác sĩ vẫn mãi còn tám chuyện không thôi, nhưng Chử Điềm không nghe nổi nữa. Cô mím chặt môi, nắm chặt hai tay rồi cất bước rời đi.






Đêm đó Tư Nghi về hơi trễ, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi khét.
Anh bước nhanh vào bếp, phát hiện bếp ga bật nhỏ, cháo đun trong nồi ngọc trai đã khê một nửa. Từ Nghi vội vàng tắt bếp, quay đầu lại tìm Chử Điềm.
Cửa phòng ngủ khép hờ, anh đẩy cửa bước vào thấy Chử Điềm đang ngồi trước tủ áo, ngăn kéo cuối cùng để vớ bị kéo ra ngoài, mà cô đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào đống vớ đến thẫn thờ. Từ Nghi khẽ khom lưng, vỗ vào ót cô.
“Sao lại ngồi đờ đẫn ở đây, cháo em nấu trong bếp khê hết cả rồi.”
Dường như Chử Điềm bị tiếng nói của anh làm hoảng sợ, hốt hoảng quay đầu lại nhìn anh, kết quả không cẩn thận đầy ngăn kéo trở lại, kẹp trúng vào tay cô. Cô bị đau đến hít khẽ, Chử Điềm vội vàng rút tay ra, nhưng vẫn đau đến nhăn mặt.
Đây còn không phải là nói cô ngốc à?! Chử Điềm nổi giận, ôm eo Từ Nghi từ phía sau, ra sức dụi. Từ Nghi bị cô náo loạn, hết cách, tay đầy nước rửa chén nên không thể đụng vào cô, đành phải cúi đầu hôn một cái lên má cô.
“Để anh rửa chén xong trước đã được không?”
“Không được.”
Chử Điềm tiến vào lồng ngực anh, ngập ngừng nói. Anh không nhịn cười được, lúc đang nghĩ cách làm sao dụ dỗ cô buông tay thì điện thoại di động của cô vang lên. Từ Nghi thừa cơ chuyển hướng:
“Nhanh đi nghe điện thoại đi.”
Chử Điềm dẩu môi, buông anh ra. Cú điện thoại đến từ Chử Đông mai, bà biết tin Triệu Tiểu Tinh mang thai. Chử Điềm hơi giật mình, cô thật sự không ngờ cô út lại biết tin kia nhanh như vậy. Chử Đông Mai khóc lóc than thở trong điện thoại hỏi cô làm thế nào, Chử Điềm chỉ cảm thấy hiện tại đầu óc rối như tơ vò.
Khi Chử Điềm cúp điện thoại, CHử Đông Mai vẫn còn mắng giận cô vì hèn yếu. Nghe tiếng tít tít ngắn ngủi truyền đến từ ống nghe, cảm xúc vừa chuyển biến tốt hơn chút của cô lại rơi xuống đáy vực, thất thần nhìn xuyên qua cửa sổ ban công ra ngoài.
Từ Nghi thu dọn xong trở ra phòng khách liền phát hiện Chử Điềm đang ngẩn ngơ ngồi khoanh chân trên ghế salon. Anh đi đến, đụng nhẹ vào cô, hỏi:
“Ai gọi đến thế?”
“Cô út.” – Chử Điềm nói – “Cô út của em.”
Lúc trước khi ở Tứ Xuyên, Từ Nghi từng gặp mặt Chử Đông Mai một lần, nên Chử Điềm vừa nhắc đến anh đã nhớ ra.
“Cô út nói gì vậy?”
“Không nói gì cả.”
Chử Điềm nói, rồi quay mặt đi. Từ Nghi cảm thấy lạ, hỏi lại lần nữa:
“Không nói gì sao em lại không dám nhìn anh?”
Chử Điềm không lên tiếng cũng