Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.
đứa bé kia không phải của Chử Ngật Sơn.
Lúc trước, Chử Điềm không thể nào dám tưởng tượng đến khả năng này. Trong mắt cô, Chử Ngật Sơn tốt với Triệu Tiểu Tinh đến mức gần như muốn gì được đó, ra tay hào phóng, ông ta chiều chuộng ả đàn bà này quả thật như một người khác vậy. Vả lại tuy vóc dáng Chử Ngật Sơn không được xem là cao lớn khôi ngô, nhưng khuôn mặt đoan chính, nhất là đôi mắt, được tôi luyện qua thương trường nhiều năm, trở nên thâm thúy sắc sảo, điểm tô cho con người ấy cảm giác đầy nghị lực. Nếu phải nói thì khuyết điểm duy nhất của ông ta chính là lớn tuổi một chút.
Chử Điềm nhớ kỹ lại người đàn ông đi cùng Triệu Tiểu Tinh cô thấy ngày hôm qua, chỉ nhìn từ cách ăn mặc và bóng lưng, quả thật gã trẻ hơn Chử Ngật Sơn rất nhiều. Mà nhìn từ cách cư xử của hai người, cả quãng đường vừa nói vừa cười, còn đi theo khám thai, tuyệt đối không giống mới quen. Vừa nghĩ như vậy, trong lòng Chử Điềm càng nghi ngờ nhiều thêm. Có điều từ trước đến giờ cô không giỏi phỏng đoán người khác theo chiều hướng ác ý, nên nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn có ý định gặp mặt Triệu Tiểu Tinh trước đã.
Ngoài dự tính của Chử Điềm, lúc cô còn đang rối rắm phải nói chuyện gì với Triệu Tiểu Tinh thì ngược lại ả đàn bà này đã gọi điện thoại trước cho cô. Cô chưa bao giờ lưu lại số điện thoại của ả, nhưng nhìn thấy dãy số nhấp nháy trên màn hình, cô vẫn nhận ran gay. Cô bặm môi, nhấn nút nghe.
“Ơ! Bắt máy thật à?” – tiếng nói yêu kiều của Triệu Tiểu Tinh xuyên qua ống nghe truyền đến rõ ràng – “Tôi còn tưởng rằng cô sẽ không nhận điện thoại của tôi chứ.”
“Cô có chuyện gì?”
Chử Điềm lười nói nhiều với ả.
“Không có gì. Muốn nói bây giờ tôi đang ở thành phố B, nếu có rảnh thì chúng ta gặp mặt nhau, thế nào?”
“Vì sao tôi phải gặp cô?”
Cũng không phải giả vờ giả vịt, Chử Điềm thật sự tò mò vì sao ả chủ động đề nghị muốn gặp mặt cô. Triệu Tiểu Tinh cười nhạo:
“Đừng đùa, không phải Chử Đông Mai đã chạy đến chỗ cô cáo trạng hay sao? Tôi không tin bây giờ cô còn chưa biết ông ta đã mua nhà cho tôi ở thành phố B.”
“Tôi biết thì sao? Cô gặp mặt tôi lẽ nào chỉ bởi chút chuyện này?” – Chử Điềm cảm thấy buồn cười. Thực ra cô cũng chẳng xem trọng căn nhà kia, hơi nghiêng người, cô nhìn ra ngoài cửa sổ nói – “Ông ta có tiền, ông ta muốn mua cho cô cái gì chẳng hề liên quan gì đến tôi cả.”
“Tôi biết cô sẽ không quan tâm mà.” – Triệu Tiểu Tinh cười khẩy, lại nói tiếp –
“Cho nên tôi tìm cô dĩ nhiên là bởi vì còn có chuyện khác.”
E rằng là chuyện đứa con rồi đây. Đặt vào trước kia, sợ là Chử Điềm đã lập tức cúp điện thoại rồi, nhưng lần này không được. Thế nhưng cô cũng không nhanh chóng nhận lời, im lặng chừng một phút, cô hỏi:
“Gặp mặt ở đâu?”
“Lát nữa tôi nhắn địa chỉ cho cô.”
Triệu Tiểu Tinh nhẹ giọng đáp lại. Cúp điện thoại không bao lâu, tin nhắn của Triệu Tiểu Tinh liền gửi tới, cô ta chọn địa điểm gặp mặt ở một tiệm cà phê gần khu cô ta ở hiện tại. Nhìn địa chỉ này, Chử Điềm không nhịn được cười lạnh.
Nếu là người khác, có lẽ cô sẽ suy nghĩ là vì bụng to, không tiện đi lại nên mới chọn chỗ gần nhà. Nhưng cô chắc chắn có lý do nghi ngờ Triệu Tiểu Tinh làm vậy vì muốn khoe khoang căn nhà mới mua kia.
Sửa soạn qua loa, Chử Điềm ra ngoài. Cô bắt một chiếc xe, lúc vừa mới ngồi lên xe, Từ Nghi gọi điện đến. Chử Điềm hơi do dự nhưng vẫn nghe. Ở đầu bên kia điện thoại, giọng Từ Nghi hơi khàn , chắc hẳn do huấn luyện quá mệt mỏi, anh nói tối nay sẽ về nhà sớm, hỏi cô muốn ăn gì.
Bởi vì trong lòng Chử Điềm có việc nên trả lời hơi lơ là. Từ Nghi nghe ra được liền hỏi cô:
“Em đang ở đâu? Đi ra ngoài à?”
Chử Điềm “À”, trả lời ậm ờ:
“Em ra ngoài một chuyến, gặp một người, có lẽ tối nay em sẽ về nhà hơi trễ một chút.”
Tuy nhiên Từ Nghi lại là một người rất thông minh, liền hỏi thẳng:
“Em đi gặp ai? Triệu Tiểu Tinh hả?”
Chử Điềm không lừa được anh, liền dứt khoát đáp:
“Đúng vậy, chính là ả.”
“Chử Điềm, em…”
Từ Nghi có phần không biết phải làm sao, kêu tên cô nhưng lại không biết phải nói gì mới tốt. Chử Điềm cũng biết anh nghĩ thế nào, nhỏ giọng giải thích cho mình:
“Em không muốn làm gì cả, đi gặp ả một lần, hơn nữa còn do ả gọi điện thoại tìm em trước mà. Được rồi, anh yên tâm đi, không có việc gì đâu.”
Cam đoan xong, cô lập tức cúp điện thoại, trong lòng rầu rĩ như Từ Nghi sẽ nhảy thẳng ra ngoài điện thoại bắt cô về nhà vậy. Hai mươi phút sau, cô đúng giờ đến tiệm cà phê. Nhìn về phía cửa sổ, cô đã tìm thấy Triệu Tiểu Tinh đang ngồi uống nước gần vị trí cửa sổ, thân thể lọt thỏm trong chiếc ghế, vì vậy thoáng nhìn qua thì không thấy được cái bụng bầu của ả. Nhưng Chử Điềm và ả đối đầu gay gắt lâu như vậy sớm đã hiểu được chút tâm cơ cỏn con của ả rồi. Đơn giản là muốn đợi cô đi vào, đến lúc tận mắt nhìn thấy sẽ cho cô một ‘sự ngạc nhiên’ to lớn. Bởi vì Triệu Tiểu Tinh không thể ngờ rằng cô đã biết chuyện ả mang thai.
Cô và Triệu Tiểu Tinh liếc nhìn nhau, Chử Điềm không nhìn đến vẻ mặt giả bộ cao quý h