Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.
không nhúc nhích. Từ Nghi không khỏi bất giác cao giọng:
“Điềm Điềm, quay đầu lại.”
Chử Điềm cảm thấy anh quản nhiều quá, mất bình tĩnh hất tay anh ra:
“Ôi, anh có phiền không hả?”
Bạn Từ nào đó mới vừa rồi còn bị vợ quấn lấy náo loạn, bây giờ ngờ ngợ rằng mới chút xíu thôi mà mình đã bị ghét bỏ. Anh ngẫm nghĩ rồi hỏi:
“Em…gặp phải chuyện gì sao?”
Chử Điềm sao có thể không biết xấu hổ mà kể chuyện hư hỏng này của Chử Ngật Sơn cho Từ Nghi nghe chứ, cô giả bộ tức giận nói:
“Không có chuyện gì hết, em muốn một mình ngồi yên tĩnh trog chốc lát thôi.”
Từ Nghi bị cô chọc cười, sống chung đã lâu anh cũng hiểu Chử ĐIềm. Bình thường cô gái trông tràn trề sức sống, trong sáng động lòng người, có gì phiền lòng đều hiện hết lên mặt, hoàn toàn không giấu được. Lúc này nếu người bên cạnh dám hỏi nhiều mấy câu, chắc chắn cô sẽ biến thành quả pháo đã châm lửa.
“Cũng được, muốn ngồi thì ngồi đi, nếu chân bị tê thì thả xuống nghỉ một lát.”
Từ Nghi nói nghiêm túc lại như bâng quơ, nhưng Chử Điềm vừa nghe cũng biết anh đang true chọc cô, căn bản không nhịn được, quay đầu lại bắt đầu cào anh. Từ Nghi không nhịn được bật cười, mặc cho cô náo loạn trong chốc lát mới ôm hờ lấy cô, giọng nói còn ẩn chứa nét cười:
“Vậy em bảo anh phải làm sao? Hỏi em làm sao thì em không chịu nói.” – Anh vén mái tóc dài hơi rối của cô, nhìn thẳng vào mắt cô – “Cào cũng cào rồi, bây giờ có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì không?”
Thực ra Chử Điềm cũng rất muốn tìm niềm an ủi từ Từ Nghi, nhưng sự thật này quá khó để mở miệng. Nhìn nhau trong chốc lát, không thắng được sự kiên trì trong mắt anh, Chử Điềm có chút chán nản nghiêng đầu lên bả vai anh, buồn bã nói:
“Sau khi ba em ly hôn với mẹ em lại kết hôn với người phụ nữ khác, anh biết chuyện này không? Hiện tại người phụ nữ kia mang thai, xem ra chắc hẳn sắp sinh rồi, bụng rất lớn.”
Hóa ra là vì chuyện này. Từ Nghi do dự một lát rồi nói:
“Hai người họ kết hôn được một khoảng thời gian rồi, nên mang thai sinh con cũng là chuyện bình thường thôi.”
“Nhưng ả đàn bà kia ngay từ đầu đã làm kẻ thứ ba thì sẽ làm kẻ thứ ba cả đời, lẽ nào cầm được giấy đăng ký kết hôn thì thật sự xem mình là vợ chính ư? Quang minh chính đại sinh con hả?”
Chử Điềm vô cùng tức giận nói. Dĩ nhiên Từ Nghi hiểu tâm trạng của Chử Điềm, nhưng dù sao bây giờ hai người kia cũng là vợ chồng hợp pháp, sinh con là chuyện hiển nhiên, họ có lập trường gì để phản đối chứ. Chỉ sợ là Chử Điềm cũng hiểu lý lẽ này, tâm trạng mới buồn khổ đến thế. Suy nghĩ một lát, Từ Nghi nói:
“Điềm Điềm, chuyện này không nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Dù em khó chấp nhận thế nào đi nữa, đứa bé kia cũng là con của ba và Triệu Tiểu Tinh, chúng ta không có quyền can thiệp, hiểu không?”
Hưởng sự giáo dục nghiêm khắc nhiều năm, Từ Nghi vẫn không thể gọi Triệu Tiểu Tinh là ‘ả đàn bà kia’ như Chử Điềm. Từng câu nói của Từ Nghi đều có lý, Chử Điềm không thể nào phản bác.
Nhưng trong lòng cảm thấy bức bối một cách khó hiểu, một hòi lâu, cô thốt ra một câu:
“Cái loại đàn bà hư hỏng như ả, ai biết được đứa bé mang trong bụng có phải là của ông ta hay không?”
Từ Nghi chỉ xem như cô đang giận dỗi thôi, nhưng Chử Điềm nói xong câu đó, đầu óc lại đột nhiên tỉnh táo. Cô nhìn Từ Nghi nói:
“Nói không chừng thật sự có khả năng này.”
Vẻ mặt Từ Nghi nghiêm túc lại: “Đừng đoán mò, lời này không thể nói lung tung.”
Dĩ nhiên Chử Điềm biết không thể vô duyên vô cớ đổ oan cho một người, cô nhớ đến người đi tới bệnh viện cùng Triệu Tiểu Tinh mà cô nhìn thấy lúc sáng nay. Trước đó ở trong xe cô không thấy rõ, về sau xuống xe lại kinh ngạc chuyện Triệu Tiểu Tinh có thai, lúc này đầu óc tỉnh táo một chút mới nhớ đến người kia. Đó là một người đàn ông, tuy chỉ nhìn thấy bóng lưng nhưng cô vẫn thấy rõ người đó có thân hình cao lớn. Người này tuyệt đối không phải là Chử Ngật Sơn bởi vì ông ta bình sinh hận nhất là vóc dáng mập lùn của mình.
Người đàn ông kia và Triệu Tiểu Tinh có mối quan hệ thế nào? Tại sao phải đi với ả đến bệnh viện? Còn nói cười nữa chứ? Chử Điềm càng cảm thấy chuyện này khả nghi, cô nhìn Từ Nghi, cầm điện thoại lên, chạy ra ban công chuẩn bị gọi cho Chử Đông Mai.
Nhìn bóng lưng Chử Điềm, lòng Từ Nghi chùng xuống. Anh mơ hồ cảm thấy không thể để Chử Điềm xen vào chuyện này, nếu không, với tính cách của cô thì vô cùng có khả năng sẽ xảy ra chuyện.
*
Chử Điềm dự định gặp mặt Triệu Tiểu Tinh một lần. Lúc ra quyết định này, tâm trạng cô có chút mâu thuẫn. Thật ra cô đã sớm hết hi vọng về Chử Ngật Sơn rồi, cũng âm thầm quyết định bất cứ chuyện gì của ông ta đều không liên quan đến mình. Đồng thời cô cũng vô cùng đồng ý lời Từ Nghi nói, họ không có lập trường lo liệu chuyện này. Lý lẽ còn ở đó, tất cả mọi chuyện cũng rõ ràng, nhưng vừa nghĩ đến lòng cô vẫn có chút ghê tởm.
Tuy nhiên, khó chịu vẫn hoàn khó chịu. Ngày hôm qua, sau khi trở về từ bênh viện, thời gian hơn nửa ngày đã cho cô suy nghĩ rõ ràng. Chuyện đã xảy ra, dù thế nào đi nữa cô cũng không ngăn cản được, trừ khi