Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

́u không hoàn thành thì cậu biết tớ sẽ thê thảm thế nào không? Trong cuộc tỷ thí với đám giám đốc lần này, chẳng nhẽ tớ phải ngoan ngoãn nhận thua sao? Suốt ba năm qua tớ cắm đầu cắm cổ làm việc vì cái gì?”
Văn Hiểu Tuệ nhìn Đàm Bân, cười ra nước mắt: “Đàm Bân à, tớ thấy việc nghĩ cách để hòa thuận với mẹ Thẩm Bồi có vẻ có tiền đồ hơn đấy. Sau khi gả qua đấy rồi, cậu sẽ làm bà chủ giống như bà ấy, không cần phải lo lắng chuyện cơm ăn áo mặc, quá tốt còn gì…”
Đàm Bân không nói gì. Cô ngồi thẫn thờ hồi lâu mới lên tiếng: “Có lẽ việc đi làm vẫn đơn giản hơn.”
Văn Hiểu Tuệ lắc đầu. “Thôi, ăn đi ăn đi, ăn no mới có tinh thần về làm Đức Mẹ Maria tiếp chứ!”






Nửa tháng đó đối với Đàm Bân thực sự là quá mệt mỏi, thời gian làm việc, nghỉ ngơi bị đảo lộn.
Lời thề không sống chung trước hôn nhân đã bị phá vỡ. Đàm Bân thu dọn đồ đạc, chuyển đến chỗ ở của Thẩm Bồi.
Áp lực công việc xếp lại phía sau. Dù sao Bắc Kinh cũng là khu vực do cô quản lý, khách hàng ở đó cũng biết giữ thể diện cho cô.
Chỉ có điều tiệc tùng nhiều quá, lần nào cô cũng chỉ tham gia hiệp đầu, đến lúc tiệc kết thúc lại vội vàng ra về. Ban ngày bà vú Vương túc trực chăm sóc Thẩm Bồi, đợi cô trở về mới chịu rời đi.
Đã dự tiệc thì không thể không uống rượu, vậy nên mỗi lần về nhà, người cô nồng nặc mùi rượu. Những lúc như thế, bà Vương lại tỏ ra khó chịu.
Điều khiến Đàm Bân bất an nhất chính là chuyện Thẩm Bồi nhất định không chịu thay quần áo.
Cô định nhân lúc Thẩm Bồi ngủ sẽ thay đồ cho anh, nhưng vừa vén vạt áo lên, anh đã tỉnh dậy, nhìn cô đầy vẻ cảnh giác, ánh mắt tràn ngập đau đớn và sợ hãi.
“Là em đây, đừng sợ!” Đàm Bân nắm lấy tay Thẩm Bồi, dịu dàng dỗ dành. “Anh xem, em chỉ cởi một chiếc cúc áo thôi, có đúng không? Chúng ta lại cởi thêm một chiếc nữa nhé!”
Thẩm Bồi từ từ ngồi dậy, không làm chủ được bản thân, túm chặt lấy vạt áo.
Đàm Bân lại nhẹ nhàng nói: “Anh buông tay ra nào, em sẽ không làm hại anh đâu. Chúng ta làm từ từ thôi, nếu không thích, anh có thể bảo em dừng lại.”
Thẩm Bồi vẫn co người lại nhưng im lặng, không phản đối.
Đàm Bân vừa nhìn vào mắt Thẩm Bồi vừa đưa tay cẩn thận cởi từng chiếc cúc áo.
Có thể thấy Thẩm Bồi đang cố gắng thả lỏng cơ thể nhưng nỗi đau mỗi lúc một hiện rõ trong đôi mắt anh. Anh bắt đầu không khống chế được cảm xúc của mình, người run lên vì sợ hãi.
“Thẩm Bồi.”
Thẩm Bồi vẫn im lặng không nói, gắng sức cuộn tròn người lại, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy.
Phản ứng dữ dội bất ngờ của Thẩm Bồi khiến Đàm Bân lo lắng đến sợ hãi. Cô ôm chặt lấy anh, an ủi: “Không sao, không sao! Tiểu Bồi, anh hãy nhìn em đi, em là Đàm Bân của anh đây, chúng ta đang ở nhà mà…”
Giãy dụa một hồi, Thẩm Bồi mới dần bình tĩnh lại, cơ thể căng như dây đàn cũng đã thả lỏng. Người anh lúc này đầm đìa mồ hôi lạnh.
Sau khi dỗ Thẩm Bồi ngủ lại, Đàm Bân không dám thử làm thêm bất cứ việc gì nữa. Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, cô không thể không nghĩ đến điều chẳng lành. Nếu suy ngẫm kỹ hơn một chút, Đàm Bân thấy có vẻ như mình đang dọa chính mình.
Cô liền gọi điện cho vị giáo sư tâm lý nọ để nghe tư vấn, nhưng lại không thể nói một cách rõ ràng.

Giáo sư kiên nhẫn nghe câu chuyện khó hiểu của Đàm Bân, sau đó cười nói: “Cô không cần phải quá lo lắng, lúc mới đầu tôi cũng nghi ngờ theo chiều hướng đó, nhưng sau khi tiếp xúc với cậu ấy thì lại thấy không đến nỗi. À, đúng rồi, cô đã xem bản báo cáo điều tra chưa?”
“Xem rồi ạ!”
“Vậy nên khả năng đó tạm thời có thể loại bỏ.”
“Vâng, cháu tin bác. Nhưng theo kinh nghiệm của mình, bác có đoán được vấn đề của anh ấy bắt nguồn từ đâu không ạ?”
“Hiện tại cậu ấy đang có hai triệu chứng, một là trạng thái chán nản, sầu não sau khi phải đối mặt với cái chết, đặc biệt đó lại là một cái chết khác thường, trạng thái này cũng hay xuất hiện ở những người bình thường. Còn về biểu hiện bất thường của cậu ấy khi thay quần áo, rất có thể nó bắt nguồn từ mối liên hệ giữa phản ứng tâm lý quyết liệt với những chuyện không vui mà cậu ấy phải trải qua trong quá khứ.”
Trái tim Đàm Bân như thắt lại. Cô nhìn ra cửa sổ, thẫn thờ một lúc rồi mới hỏi: “Vậy cháu phải làm gì để giúp anh ấy?”
Vị giáo sư nói tiếp: “Có hai cách, một là để bệnh nhân đối diện với những thứ cậu ấy sợ nhất, ch