Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.
hĩ xem, hai năm qua, tự tay cô đã gây dựng được rất nhiều mối quan hệ ở tổng bộ Phổ Đạt, những giám đốc kinh doanh khác, ai có nhiều mối quan hệ thân thiết được như cô?”
“Đúng, tôi cũng tự an ủi bản thân như thế, lùi một bước để tiến hai bước, hi hi…”
Đàm Bân mỉm cười, hỏi một câu mà cô vẫn giấu trong lòng mấy hôm nay: “Yvette, tôi đã quan sát cô rất lâu, phát hiện cô rất dễ nói chuyện với đàn ông, vì sao cô làm việc với tổng bộ Phổ Đạt lâu như thế mà lại không thân được với Tổng giám đốc kỹ thuật Trần Dụ Thái của họ?”
Trần Dụ Thái, tổng giám đốc kỹ thuật của tập đoàn Phổ Đạt, Đàm Bân đã từng nhiều lần thất bại khi tiếp xúc trực tiếp, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng, gần như nó đã trở thành một nỗi lo thường trực.
Vương Dịch cầm tách cà phê lên, nghiêng đầu nghĩ ngợi. “Anh ta à? Tôi chưa từng nghĩ sẽ động đến anh ta.”
“Tại sao?”
“Tôi từng nói với cô, công ty chúng ta có người từng đắc tội với anh ta, cô nhớ chứ?”
“Ừm, nhớ.”
“Cô biết người đó là ai không?”
Đàm Bân cầm chiếc bút, gõ gõ lên đầu. “Đừng vòng vo nữa, nói đi.”
“Chính là Ray Cheng.”
Chiếc bút bi trong tay Đàm Bân suýt rơi.
“Lúc đó anh ấy là quản lý của tôi. Cô nói xem, tôi đâu dám cố ý đi nịnh nọt Trần Dụ Thái chứ.”
Đàm Bân lại bắt đầu cắn miệng cốc. “Sao Ray Cheng lại đắc tội với anh ta nhỉ?”
“Nghe nói, tôi cũng chỉ nghe nói thôi. Có lần ăn cơm cùng nhau, Trương Đồng, giám đốc kinh doanh khu vực phía Bắc khi ấy cũng ở đó, uống nhiều rồi vẫn bị Trần Dụ Thái ép uống thêm. Ray liền đi đến, trước mặt mọi người, anh ấy cầm ly rượu đó, hất đi, thế là gây thù chuốc oán với anh ta.”
Đàm Bân im lặng hồi lâu. “Thì ra chuyện là thế.”
“Vâng, chuyện là như thế.” Vương Dịch xua tay. “Bây giờ Ray đã coi như sóng yên biển lặng rồi, nhớ lại năm đó anh ấy cũng là thanh niên tràn đầy nhiệt huyết. Nghe nói Trần Dụ Thái đã có lần tố cáo, Ray suýt nữa bị đuổi việc, là Trương Đồng đã liều mình bảo vệ anh ấy.”
Đàm Bân chỉ gật gật đầu, không muốn phát biểu bất kỳ ý kiến gì về chuyện này. Nhưng nghĩ đến hình ảnh Trần Dụ Thái lịch sự, nho nhã với cặp kính trắng, cô lại thấy nghi hoặc. “Trần Dụ Thái gian xảo thật, nhưng cũng đâu giống loại người đó chứ?”
Vương Dịch bĩu môi. “Nói thế nào nhỉ, có những người xuất thân cực khổ, khi còn bé đã phải chịu quá nhiều áp bức, tuy anh ta dựa vào năng lực bản thân để vươn lên thật, nhưng trong lòng anh ta luôn cảm thấy bất bình, cho rằng xã hội và những người xung quanh luôn mắc nợ mình, vì vậy anh ta thích nhìn thấy người khác chịu khổ, làm việc dưới chân anh ta…”
“Ok, ok, không làm chuyên gia tâm lý nữa, đến lúc phải quay về làm việc rồi.” Đàm Bân kịp thời ngăn cô ấy lại.
Công khai bàn luận chuyện riêng tư của khách hàng không phải là thói quen tốt.
Vương Dịch nhún vai, ngoan ngoãn ngậm miệng, trở về chỗ làm việc của mình.
Đàm Bân ngẩn người một lúc rồi quay lại, nói: “Yvette, tôi muốn giao cho cô một nhiệm vụ cao cả.”
“Nhiệm vụ gì vậy?”
“Nếu có thời gian, cô hãy chịu khó đi mời Trần Dụ Thái một bữa.”
“Tôi sẽ cố gắng…” Giọng nói của Vương Dịch kéo dài, cô ấy trả lời một cách miễn cưỡng. “Cô muốn tôi theo sát anh ta sao?”
“Không cần, cô chỉ cần hẹn được anh ta thôi.” Đàm Bân cười. “Tôi đang định tế rồng thần lên để tự học kế phòng thân, tôi sợ cô nội lực không đủ, không chống đỡ nổi, đã nửa đường nôn hết ra thì vở kịch này không diễn tiếp được.”
Đàm Bân ngồi xuống, tiếp tục làm việc, nhìn thấy trong một email có một điểm nghi vấn, cô liền rút điện thoại ra, định gọi cho đồng sự.
Màn hình điện thoại hiện ra danh sách những người có tên bắt đầu bằng chữ cái “R”. Đứng đầu tiên là một chữ cái đơn giản: R.
Đây là số điện thoại cuối cùng cô lưu vào máy dạo gần đây, nhưng kể từ đó anh lại không gọi điện đến nữa, hình như đã hoàn toàn biến mất vào không trung rồi.
Không biết máy tính của ai đang bật bài hát: Không dám hỏi nhưng luôn muốn hỏi, trong tim anh đang cất giấu người nào, không dám đoán những luôn muốn đoán, nếu trở lại liệu có thể hay không? Em không đủ hoàn thiện, những thứ anh mang lại từ trước tới nay chưa đủ hoàn thiện, một tiếng nói anh cũng không thể xác nhận sự thiếu hụt này tượng trưng cho điều gì?…[2'>
[2'> Lời bài hát Tình yêu điên dại của nữ ca sĩ Đới Bội Ni.
Đàm Bân đưa tay bóp cằm, nhìn màn hình, cười gượng gạo, chỉ cảm thấy lời bài hát vô cùng châm biếm.
Cuối cùng không thể nghe được nữa, cô đứng dậy, ra khỏi phòng làm việc, trốn trong quán Starbucks.
Cô không gọi Caramel Macchiato cô yêu thích nhất nữa, mà gọi một tách cà phê đen đơn giản, cho thêm hai thìa đường.
Khi đó, ánh mặt trời phía tây chiếu rọi qua ô kính cửa sổ, chiếu lên người thật ấm áp, dễ chịu. Cô uống xong cà phê, lưỡng lự một hồi mới ra về, tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Hôm đó, cô trở về nhà sớm hơn thường lệ, nhưng cũng đã hơn mười một giờ. Đàm Bân cất xe trong bãi đỗ xe dưới nhà, rút chìa khóa, đi vào khu nhà.
Bên đường có người gọi cô: “Đàm Bân.”
Giọng nói đó khiến cô giật mình, quay đầu lại nhìn, thấy bên đường có một chiếc xe đang đỗ,