Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.

một người dựa vào cửa xe, mỉm cười nhìn cô.
Anh mặc bộ quần áo công sở, chiếc áo sơ mi đã tháo một cúc, cà vạt lệch sang một bên, nhưng trông anh vẫn rất đẹp trai.
Đàm Bân sững người, giống như đang bị thôi miên, nhìn anh một cách tham lam.
Rõ ràng người ở ngay trước mắt, đưa tay là có thể chạm tới, nhưng cô lại có cảm giác đó chỉ là hư ảo.
Trình Duệ Mẫn đi đến, giọng nói vẫn vô cùng quen thuộc, giống như anh mới gặp cô ngày hôm qua: “Em về muộn thế?”
Người anh phảng phất mùi rượu, có lẽ vừa mới rời khỏi bàn tiệc rượu nào đó. Đàm Bân cũng tỏ ra như không có chuyện gì: “À, công việc bận quá.”
Trình Duệ Mẫn đưa tay ra, hình như muốn vuốt tóc cô nhưng vừa giơ tay lên anh đã dừng lại, chỉ nói: “Em gầy đi rồi.”
Đàm Bân cười. “Đang chuẩn bị cho cuộc đấu thầu, ai cũng gầy mất mấy cân.”
“Thế à?” Anh cúi đầu nhìn cô, trong ánh mắt dường như chất chứa sự thương xót.
Đàm Bân cảm thấy không tự nhiên trước ánh nhìn của anh, liền quay mặt đi. Tay anh vẫn đặt lên vai cô, dừng lại một lúc. “Hai ngày nay thời tiết bao nhiêu độ em có biết không? Sao mặc phong phanh thế này?”
“Em quen rồi.” Đàm Bân do dự một lát rồi nói tiếp: “Anh đến… có việc gì không?”
“Không có gì, anh vừa từ quán rượu về, tiện đường thì rẽ vào xem thử xem có may mắn được gặp em không.” Trình Duệ Mẫn nói rất tự nhiên.
Đàm Bân “vâng” một tiếng, không biết nên nói tiếp thế nào, nghĩ một lát rồi nói: “Đi lên nhà với em, anh nên uống một tách trà giải rượu.”
Phản ứng của Trình Duệ Mẫn giống như bị ai đó cắn một cái. “Không cần, không cần, muộn rồi, không dám làm phiền em, anh về đây.”
Đàm Bân biết anh đang nghĩ gì, chẳng qua là cảnh tượng ba người chạm mặt lần trước vẫn khiến anh cảm thấy lo sợ.
“Vậy thì đi dạo trong vườn hoa nhé!” Nhìn thấy chiếc áo gió anh vắt trên vai, Đàm Bân cười, nói thêm: “Tốt nhất anh mặc áo vào đi.”
Trình Duệ Mẫn nghe cô mặc áo vào, đi theo cô vào vườn hoa lạnh lẽo.
Hai ngày trước đột nhiên có một đợt không khí lạnh tràn về, nhiệt độ ngoài trời giảm đột ngột. Nhưng sau hai ngày đêm gió bấc, tất cả sương mù u ám của Bắc Kinh bị thổi hết đi, bầu trời xanh sẫm rất quang đãng.
Đi đến chỗ tối dưới một gốc cây, Đàm Bân dừng lại, hỏi anh: “Sao anh không gọi điện trước?”
“Anh sợ em nhìn thấy số của anh thì sẽ cúp máy.”
Anh nói không sai, Đàm Bân không có gì để phản bác, chỉ biết hỏi tiếp: “Sao anh biết em vẫn chưa về nhà?”
Trình Duệ Mẫn nhìn lên tòa nhà. “Đèn phòng em vẫn chưa sáng.”
Đàm Bân lại hỏi: “Anh đợi bao lâu rồi?”
“Anh vừa đến.” Anh vẫn kiên trì, cố gắng nói một cách ngắn gọn.
Đàm Bân đứng đối diện anh, tay đút trong túi áo, không nói gì. Trong bóng tối, hình ảnh cô càng trở nên dịu dàng, chỉ có đôi mắt long lanh khó kiềm chế.
Trình Duệ Mẫn bị nhìn đến nỗi bối rối, anh lùi lại hai bước, ngồi xuống chiếc ghế dài bên đường đi. Một ngày làm việc mười mấy tiếng, anh không thể đứng vững được nữa.
“Đàm Bân!”
“Sao anh?”
“Anh biết anh rất không phải, không nên đến làm phiền em thế này. Nhưng quả thực hôm nay anh rất muốn tìm một người để nói chuyện. Nếu làm phiền em thì anh xin lỗi.”
Đàm Bân chăm chú nhìn anh một hồi, chậm rãi nói: “Vậy nửa đêm em gọi anh đến bệnh viện, có phải em cũng nên xin lỗi không? Mọi chuyện là món nợ cũ giữa em và anh ấy, không liên quan đến anh.”
Dù sao thì cô cũng đã quen làm người có tội, không cần phải kéo thêm người khác chìm cùng mình.
Trình Duệ Mẫn nghẹn lời, im lặng hồi lâu. Một lát sau anh như hiểu ra điều gì đó, đột nhiên nở nụ cười. Nụ cười đó lại khiến Đàm Bân cảm thấy chua xót, cho dù trong bóng tối cũng có thể nhận ra ánh mắt anh như vừa trút được gánh nặng. Những oán giận kìm nén nhiều ngày qua cũng dần tan đi, Đàm Bân mềm lòng ngồi xuống bên anh, khẽ nói: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Trình Duệ Mẫn không nói gì, chỉ nhìn xuống. Bóng của hàng lông mày dưới ánh đèn đường mờ ảo giống như cánh bướm đen, tĩnh lặng đậu trên má.
“Vậy cho phép em đoán chứ, có phải công ty anh vừa ký một hợp đồng quan trọng?”
Trình Duệ Mẫn chợt ngẩng lên. “Sao em biết?”
Đàm Bân kéo nhẹ cà vạt của anh. “Cái cà vạt này ít ra anh cũng đã dùng ba năm rồi. Trong ba năm đó, những cuộc ký kết quan trọng, nó đều có mặt.”
Đó là một chiếc cà vạt thương hiệu Dunhill, trên nền xanh thẫm là rất nhiều chữ “R” nhỏ màu trắng, chữ cái đầu trong tên tiếng Anh của anh.
Trình Duệ Mẫn nhếch mép, giống như đang cười. “Đàm Bân, em nhạy cảm quá, nhạy cảm đến đáng sợ.”
Nói như vậy coi như anh đã thừa nhận.
Còn về chiếc cà vạt đó, không phải là Đàm Bân nhạy cảm gì, nó từng là bí mật có sức sống lâu bền nhất của những người hay buôn chuyện trong công ty. Mỗi lần nhìn thấy nó, cô đều không kìm được mà cười thầm, cảm thấy kiểu dáng phù hợp đến ngạc nhiên, cũng phô trương đến kinh ngạc, hoàn toàn không giống với phong cách giản dị và khiêm tốn thường ngày của Trình Duệ Mẫn, nhưng anh lại không ngại đeo nó đi khắp nơi.
“Như vậy thì phòng đại diện của bọn anh đã đăng ký thăng cấp lên thành chi nhánh công ty rồi?” Đàm Bân hỏi dồn.
Phòng đại diệ


XtGem Forum catalog