Ông Xã Ngốc Nghếch Rất Điên Cuồng
Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.
sao? Chẳng phải những nhân viên văn phòng bọn em chỉ quan tâm đến suy nghĩ của bản thân thôi sao?”
Đàm Bân nở một nụ cười, nhưng trông còn khó coi hơn khóc.
“Đàm Bân!” Hoàng Cẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói. “Thực ra em không hiểu Thẩm Bồi. Chú ấy trông thế thôi, chứ thực ra vô cùng yếu đuối. Mười chín tuổi, khi chú ấy mới bước vào nghề, có một nhà phê bình hội họa nói tác phẩm của chú ấy không đáng một xu. Trong cơn uất ức, chú ấy đã đốt hết những tác phẩm của mình, thề không vẽ nữa. Cho đến khi thầy giáo đưa chú ấy đến Pháp sống nửa năm, chú ấy mới chịu cầm cọ vẽ trở lại.”
Đàm Bân rít từng hơi thuốc, không nói lời nào.
Hoàng Cẩn thấy sắc mặt cô không tốt, tỏ vẻ lo lắng. “Em không sao chứ?”
“Em không sao.” Đàm Bân di mạnh đầu mẩu thuốc. “Hoàng Cẩn, cảm ơn chị, em đi đây.”
Hoàng Cẩn để lên đầu gối cô một gói đồ. “Xe và đồ của Thẩm Bồi, sở cảnh sát đã trả lại. Đây là đồ chú ấy bảo chị đưa cho em, nói nếu em muốn, có thể xem, không muốn xem thì vứt đi cũng được.”
Đó là một chiếc đĩa.
Hoàng Cẩn đẩy cửa xe định bước ra, nhưng lại quay đầu, cười. “Đúng rồi, chú ấy còn nói, cảm ơn em đã đưa Tiểu Hồ Điệp đến với chú ấy.”
Nội dung trong chiếc đĩa đó hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Đàm Bân.
Bắt đầu là hình ảnh thảo nguyên mênh mông, xa xa là những dãy núi trùng điệp, những kiến trúc Tây Tạng tường đỏ, mái trắng nằm rải rác trên thảo nguyên xanh.
Tiếng thuyết minh của Thẩm Bồi: “Cô bé, chỉ có em luôn nói dối anh thôi, em cho anh leo cây bao nhiêu lần rồi? Em không chịu đến đây cùng anh, đúng không? Anh quay video, về nhà cho em xem để em thèm chết thì thôi.”
Trước ống kính bỗng xuất hiện một bàn tay lớn.
Tiếp đó là một tiếng cười quái dị: “Thẩm Bồi, buồn nôn vì cậu quá, chiều bạn gái đến mức này. Sau này lấy vợ, chắc chắn là một tên sợ vợ rồi.”
Thẩm Bồi nói: “Biến đi, đừng làm phiền em!”
“Mọi người đến đây, đến đây, xem Thẩm công tử tức giận này…” Người đó cười lớn, sau đó vang lên đủ loại tiếng cười…
Thẩm Bồi nói: “Tránh ra Lý Canh, không em đạp cho một cái đấy!”
Ống kính bị bịt lại, màn hình đen một lúc rồi lại sáng lên, cảnh thảo nguyên tuyệt đẹp lại hiện lên trước mắt.
Cái gì anh cũng quay lại cho cô xem, kể cả con bọ hung trên đống phân dê trong bụi cỏ, anh quay cận cảnh con côn trùng có những hành động ngốc nghếch đó.
“Đàm Bân, em đã từng nhìn thấy trò này chưa? Thật thú vị!” Giọng nói của Thẩm Bồi vang lên, có cả tiếng cười.
Đàm Bân cũng bật cười, không hiểu sao nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Ống kính lia ra xa rồi lại trở về gần, mặt trời mọc, mặt trời lặn, nắng mưa, sương gió, không ngừng thay đổi trước mắt, cuối cùng xuất hiện hình ảnh tuyết rơi. Hết!
Giống như màn cuối trong rạp chiếu phim, sau những vui buồn được cô đọng trong mấy chục phút, cuối cùng màn hình hiện ra một chữ “hết” lớn trên nền tuyết bay.
Giọng nói lúc đầu của Lý Canh có lẽ là những lời cuối cùng của anh. Mấy ngày sau, hồn phách anh mãi mãi ở lại với thảo nguyên mênh mông, không trở về được nữa. Cũng ở chính nơi đó, Thẩm Bồi đã mất đi sự hồn nhiên vốn có và mất cả mãnh liệt suốt hai năm. Anh dùng đoạn băng ghi hình này như lời chào tạm biệt cuối cùng gửi đến cô.
Đàm Bân một mình đi dạo, người người qua lại, cảnh chiều tối cứ mờ dần. Chút nắng tàn của tịch dương xuyên qua làn mây mỏng, hai hàng cây ngân hạnh bên đường bị bao trùm bởi một màu đỏ rực.
Cô đi ra từ trong khu đồ cũ, bốn bề là cảnh chợ đông đúc. Hai bên đường đầy những sạp bán hàng nhỏ, không khí nặng mùi đặc trưng của món đậu phụ thối chiên. Đó là món quà vặt mà hồi bé cô thường ăn, trên đường đi học về, cô thường cùng với bốn, năm người bạn thân, trên tay mỗi người cầm một xiên đậu phụ, ăn đến nỗi mỡ dính đầy hai bên mép.
Sau đó, một thời gian dài, cô không còn đứng ở bên đường ăn đồ ăn như thế nữa, cũng không còn những khoảnh khắc vui vẻ đơn thuần đó nữa.
Những thứ theo bên cô hằng ngày là lo âu, suy nghĩ vô tận.
Lo lắng về doanh thu của quý tới, lo lắng về mối quan hệ với sếp, lo lắng người khác trèo nhanh hơn mình.
Đàm Bân tìm tiền lẻ, đi tới, mua một xiên, cũng học theo người bên cạnh, quét đầy tương ớt lên trên.
Lúc quay lại chỗ đỗ xe, cô vội vàng cắn một miếng, nước bên trong phun ra, bắn cả lên chiếc áo ngoài sáng màu của cô.
Đậu rất nóng, đến nỗi lưỡi cô bỏng rát, mùi vị lại không ngon như trong ký ức của cô, mà mặn và cay, khẩu vị của cô giờ đã khác, khó có thể ăn được loại đồ ăn bình dân này.
Nhưng cô vẫn ăn từng miếng, từng miếng một.
Có lẽ mọi chuyện trên đời đều như thế, chỉ đến khi mất đi mới biết trân trọng.
Nhưng cho dù bây giờ có quay đầu nhìn lại, hiểu rõ phải yêu như thế nào thì cũng không tìm lại được người ấy lúc ban đầu.
Ngày hôm sau, cô đi đến một nơi, đó là nơi hồi đầu hè cô và Thẩm Bồi từng đến.
Phong cảnh vẫn như vậy, chỉ có điều nước hồ không còn xanh nữa, bởi vì rừng cây ngả bóng xuống mặt hồ đã mang màu vàng óng và màu đỏ rực, đó là màu đặc trưng của mùa thu ở chốn kinh thành.
Bốn bề vẫn tĩnh lặng khôn cùng, chỉ có thể nghe thấy tiếng lá cây x